Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- GIẢ VỜ NGOAN NGOÃN
- Chương 9: HẾT
Chúng tôi hôn nhau từ sofa vào tận trong phòng, từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trăng sao thưa thớt. Rồi từ đêm khuya tĩnh mịch cho đến khi hừng đông ló rạng.
Người đàn ông tên Tư Trình này, rốt cuộc cũng hoàn toàn thuộc về tôi, từ đầu đến chân, từ tâm h/ồn đến thể x/á/c.
15.
Lúc tỉnh dậy, Tư Trình đang vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau, lưng tôi áp sát vào lồng n.g.ự.c trần của anh.
Tôi khó chịu cử động một chút, ngay lập tức một bàn tay to lớn mềm mại phủ lên bụng dưới của mình.
Hơi thở ấm nóng phả bên cổ, "Còn đ/au không? Đêm qua hình như anh không kh/ống ch/ế tốt lực tay."
Tôi xoay người lại, lườm anh một cái, "Anh đâu phải không kh/ống ch/ế tốt lực tay, anh thuần túy là ôm h/ận trả th/ù, muốn giày vò cho em c.h.ế.t đi sống lại thì có."
"Em nói vậy oan cho anh quá, anh làm sao nỡ cơ chứ." Tư Trình mổ nhẹ một cái lên môi tôi, tay xoa nắn bên hông tôi không nhẹ không nặng.
"Hơn nữa anh cũng có khá khẩm hơn bao nhiêu đâu, em nhìn lồng n.g.ự.c anh bị em cào này, người không biết lại tưởng anh vừa đi đ.á.n.h nhau với mèo đấy."
Ngước mắt nhìn, trên n.g.ự.c Tư Trình đúng là chằng chịt những vết hồng m/ập mờ. Tôi hứ một tiếng, nhắm mắt tận hưởng sự phục vụ của ai đó, không thèm cãi lại nữa.
Tư Trình đột nhiên thở dài đầy cảm thán.
"Sao thế anh?"
"Không có gì, chỉ cảm thấy thật thần kỳ. So với nhà họ Châu, nhà họ Tư của anh chỉ là tôm tép nhỏ nhoi, vậy mà em lại là người thừa kế của Châu thị. Thế này tính ra anh là 'ở rể' hào môn rồi sao?"
Tôi bật cười thành tiếng, "Sao nào, giờ không gi/ận chuyện em lừa anh nữa à?"
"Gi/ận chứ, bị em xoay như chong chóng mà." Tư Trình vươn bàn tay á/c m/a ra vò mái đầu tôi thành một đống hỗn độn, "Nhưng còn cách nào khác đâu, đã thành vợ mình rồi, phải chiều thôi."
"Vợ là đại gia hào môn, nghĩ đi nghĩ lại cũng không lỗ."
Tôi nhéo vào đùi anh một cái, rồi ngẩng đầu trao cho anh một nụ hôn nồng nàn sâu đậm.
"Chậc chậc, chẳng biết khi 'công chính' trong nguyên tác xuất hiện, thấy vợ mình bị anh phỗng tay trên mất rồi, biểu cảm sẽ ra sao nhỉ?"
"Ồ, sẽ không có chuyện đó đâu."
"Hửm? Tại sao?"
"Bởi vì…"
【Đậu xanh rau má! Ký chủ chắc chắn không biết tôi vừa vào Hệ thống Trung Tâm tra được chuyện gì đâu!】
Lời tôi nói bị sự xuất hiện đột ngột của Hệ thống c/ắt ngang một cách th/ô b/ạo.
【Ủa? Chuyện gì thế này, mình bị cận thị rồi à? Sao trước mắt mờ mịt thế này?】
Đó là bởi vì hình ảnh lúc này không dành cho trẻ vị thành niên.
【Thôi bỏ đi, không quan trọng. Ký chủ biết không? Tôi vào Hệ thống Trung Tâm kiểm tra mật mã của Thế giới này, phát hiện bỗng dưng xuất hiện một đống mã đ/ộc lộn xộn. Nhân viên điều hành đã thử sửa chữa nhưng hoàn toàn vô phương c/ứu chữa, chỉ còn cách khởi động lại Thế giới thôi.】
【Nhưng Thế giới mà khởi động lại là xong đời luôn! Một khi khởi động lại, ký ức của anh sẽ bị xóa sạch, mọi thứ quay về vạch xuất phát. Tôi đã ôm chân nhân viên điều hành khóc lóc van xin, nhưng hắn không nghe, nhất quyết đòi khởi động lại. Kết quả anh đoán xem? Ây da, khởi động lại báo lỗi! Mà không phải lỗi đơn giản đâu, là tất cả các giới Trung Tâm đều bắt đầu báo lỗi, cả dàn điều khiển vang lên cảnh báo ầm ĩ. Cứ đà này thì Hệ thống Trung Tâm sụp đổ mất thôi!】
【Nhân viên điều hành hết cách rồi, đành phải hủy bỏ lệnh khởi động lại. Để đống mã đ/ộc này không ảnh hưởng đến các Thế giới khác, hắn còn tách riêng mật mã của Thế giới chúng ta ra, lưu trữ vào một máy chủ đ/ộc lập, xóa cũng không xóa được.】
【Anh biết điều này có nghĩa là gì không? Có nghĩa là dù không đi theo kịch bản, Thế giới này cũng không biến mất nữa! Thật sự là quá ngầu luôn, lần đầu tiên tôi gặp chuyện như thế này đấy!】
Tôi đã nói từ sớm rồi, ngay từ lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng của Hệ thống mà Thế giới vẫn bình an vô sự. Thì sau này dù có thay đổi kịch bản thế nào đi chăng nữa, cũng chẳng hề hấn gì.
Tôi lên tiếng: "Tốt đấy, vậy là từ nay về sau anh cũng không cần ngày ngày m/ắng nhiếc Hệ thống nữa rồi."
【Ai đang nói đấy? Không phải giọng của anh.】
Tư Trình hắng giọng: "À thì... là Châu Trác, em ấy từ trước đến nay đều nghe thấy giọng của cậu."
"Còn về đống mã đ/ộc ở dàn điều khiển mà cậu nói... rất có thể chính là do em ấy tạo ra đấy."
Hệ thống im lặng hồi lâu, sau đó bộc phát một tiếng "Đậu xanh" chói tai.
Tôi cười thầm, lại đưa tay tìm đến vùng eo của Tư Trình. Nhéo một cái không nhẹ không nặng.
【Ai giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra được không?】
【Vậy là ngay từ đầu Châu Trác đã biết đến sự tồn tại của tôi? Cậu ta cũng luôn biết nhiệm vụ của anh là phải ngược cậu ta? Thế sao cậu ta vẫn thuận theo kịch bản vậy, vô lý đùng đùng? Cậu ta rốt cuộc…】
【Khoan đã, hai người đang làm gì vậy, đang chạy bộ buổi sáng à? Sao thở dốc dữ vậy?】
【...】
【Bây giờ là sáng sớm đấy! Sáng ngày ra mà hai người đã...! Có còn nhân tính không hả! Có ai quản tôi không!】
Tư Trình c.ắ.n nhẹ vào yết hầu tôi.
【Không rảnh.】
Ánh nắng chiếu vào phòng ngủ, những giọt mồ hôi trên trán Tư Trình phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Cuối cùng, tôi cũng đã chạm vào được ánh sáng của đời mình.
[Hết]
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook