Nhận Nhầm Tình Địch Thành Trúc Mã

Nhận Nhầm Tình Địch Thành Trúc Mã

Chương 11

29/05/2026 23:21

12

“Sao cậu lại tới đây?”

Lục Trạch không nói gì.

Cậu ta loạng choạng bước vào nhà, giày cũng không thay, trực tiếp ngồi phịch xuống sofa rồi vùi mặt vào hai tay.

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn rót cho cậu ta một cốc nước ấm.

“Khuya thế này còn tới đây, có chuyện gì sao?”

Lục Trạch hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn.

“Đến bây giờ tôi vẫn không dám tin…”

“Người mà tôi thích suốt bao nhiêu năm, h/ận không thể dâng cả thế giới cho cậu ấy…”

“…lại là một alpha.”

“Cậu ấy sao có thể là alpha được chứ!”

Tôi: …

Đã hơn một tháng rồi mà vẫn còn đ/au lòng vì thất tình à.

Xem ra cú sốc này không nhẹ, đúng kiểu sụp đổ hoàn toàn.

Tôi tự uống một ngụm nước ấm.

“Thật ra chuyện tình cảm ấy mà… cũng đâu liên quan đến giới tính.”

“Cho dù anh ấy là alpha thì sao chứ? Nếu anh ấy thật lòng thích cậu.”

“Quan trọng là hai người có yêu nhau không, có lựa chọn nhau không thôi.”

Lục Trạch hơi mở to mắt nhìn tôi.

Rất lâu sau mới tự giễu cười một tiếng.

“Không ngờ chuyện này… cậu lại nhìn thấu hơn tôi.”

“Nhưng không được.”

“Nhà họ Lục cần người thừa kế, tôi không thể ở bên một alpha.”

Người ta cũng đâu định ở bên cậu.

Tôi thu hồi ánh mắt, “Ồ” một tiếng rồi tiếp tục uống nước.

Lục Trạch vẫn luôn nhìn tôi.

“Nam Tuyên.”

“Hửm?”

“Những lời trước đây tôi nói với cậu… xin lỗi.”

“Tôi không cố ý nói cậu như vậy, là tôi suy nghĩ không chu toàn. Cậu đừng để trong lòng.”

“Không sao, qua rồi.”

Tôi không còn để tâm nữa.

Dù sao cũng chẳng còn thích nữa rồi.

Lục Trạch ngồi thẳng dậy.

“Có rư/ợu không?”

“Không có. Cậu còn muốn uống nữa à?”

Cậu ta không trả lời, đứng dậy bước đi.

Nhưng có lẽ men rư/ợu đã ngấm quá nhiều, chân nọ vấp chân kia, thân hình mất thăng bằng rồi ngã thẳng về phía tôi.

Tôi bị cậu ta đ/è xuống sofa, khoảng cách gần đến mức nguy hiểm.

Cốc nước trong tay không giữ vững, lăn lông lốc xuống sàn, nước đổ tung tóe.

Tôi nhíu mày.

“Đứng dậy đi.”

Tôi dùng sức đẩy nhưng không đẩy nổi.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện Lục Trạch đang nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đầy ý vị khó hiểu.

Cậu ấy khàn giọng nói:

“Nam Tuyên, nếu tôi không thể ở bên Trình Cảnh…”

“…vậy chúng ta thử đi.”

Tôi trợn mắt há hốc miệng.

“Hả?”

“Chẳng phải cậu luôn thích tôi sao?”

“Được ở bên tôi… cậu vui lắm đúng không?”

“Tôi không vui! Tránh ra!”

Thế nhưng Lục Trạch vẫn đ/è lên ng/ười tôi, thế nào cũng không đẩy ra được.

“Dối lòng.”

“Cậu thích tôi lâu như vậy, sao có thể từ chối tôi.”

Trong lúc giằng co, tôi đột nhiên ngửi thấy một luồng pheromone.

Pheromone của Lục Trạch.

“Lục Trạch… cậu tới kỳ mẫn cảm rồi?”

“Có lẽ vậy.”

“Nhưng không sao, có cậu ở đây mà.”

“Nam Tuyên, sau khi chúng ta ở bên nhau, tôi sẽ đối xử tốt với cậu.”

Nói rồi cậu ta cúi đầu muốn hôn tôi.

Tôi hoảng hốt, lập tức giãy giụa.

“Buông ra! Tôi không thích cậu! Lục Trạch!”

Nhưng Lục Trạch hoàn toàn không nghe thấy.

Cậu ta giữ ch/ặt hai tay tôi, một phát x/é toạc miếng dán ức chế sau gáy.

Luồng pheromone alpha khác lập tức bùng n/ổ.

Lục Trạch cứng đờ.

Đồng tử co rút, không dám tin nhìn tôi.

“Nam Tuyên… cậu bị đ/á/nh dấu rồi?!”

13

Tôi thở dốc, đẩy cậu ta ra nửa khoảng rồi thoát khỏi sự kh/ống ch/ế.

“Đúng.”

“Tôi đã có alpha rồi.”

“Nếu cậu còn động tay động chân với tôi nữa, tôi có thể kiện cậu phạm pháp đấy.”

“Bây giờ lập tức rời khỏi nhà tôi!”

Tôi lạnh giọng quát.

Nhưng Lục Trạch lại đột nhiên kích động.

“Mùi này… giống hệt mùi lần trước tôi gặp cậu!”

Danh sách chương

5 chương
29/05/2026 23:22
0
29/05/2026 23:21
0
29/05/2026 23:21
0
29/05/2026 23:20
0
29/05/2026 23:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu