Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Di vật
- Chương 10.
[GÓC NHÌN LỤC KIÊU]
Tôi lao đầu vào Cục Cơ mật.
Phá giải quyền hạn để truy xuất toàn bộ hồ sơ liên quan đến Giáo hoàng.
Đường Xuyên hỗ trợ tôi đi sâu vào những thông tin then chốt.
"Mười bảy năm trước, trong một thời gian ngắn, hàng loạt vụ trẻ em mất tích đã xảy ra trên khắp cả nước. Lúc bấy giờ, mọi người đều tưởng đó chỉ là những vụ mất tích thông thường, cho đến khi Giáo hoàng đột ngột qu/a đ/ời, và..."
Đường Xuyên nói đến đây thì khựng lại.
"Và sự trở về bất ngờ của Phương Chuẩn. Khi đó, cậu ta đã thông báo với Cục Giám sát Đặc biệt lý do mình bị mất tích, từ đó phơi bày sự thật về các vụ mất tích hàng loạt."
"Thế nhưng, có một sai số trong thông tin mà cậu ta truyền đạt cho chúng ta, đó chính là số lượng trẻ em bị mất tích."
Tôi day day huyệt thái dương.
Đúng vậy, khi đó, Phó Bồi Sinh đã trở về dưới danh nghĩa của Phương Chuẩn.
Theo lời khai của cậu, nạn nhân luôn luôn là hai mươi hai người.
Hơn nữa, Cục Giám sát đã nhanh chóng đối chiếu tên tuổi của hai mươi mốt đứa trẻ còn lại, không một ai sai sót.
Hai mươi mốt gia đình đang chờ đợi, đến lúc đó mới nhận được một kết quả x/ác thực.
"Vì trẻ em mất tích rải rác khắp các địa phương trên cả nước, Cục Giám sát vốn đã có hạn chế về địa bàn, nên chúng ta đã không x/ác minh thêm về con số."
"Cho đến vài ngày trước, tôi tìm thấy bản báo cáo giấy này. Đây là bản thảo thảo luận được viết bởi một viên cảnh sát già, người đầu tiên đề xuất gộp các vụ mất tích lại để điều tra, nhưng đã bị bác bỏ với số phiếu tuyệt đối. Trong này mới chính là hồ sơ đầy đủ và chính x/ác của hai mươi ba đứa trẻ."
Tôi lật mở những tập hồ sơ cũ kỹ ấy.
Trong những dòng ghi chép viết tay từ những năm đầu, tôi nhanh chóng bắt gặp cái tên Phương Chuẩn.
Hồ sơ chi tiết được bày ra. Cậu ấy mất tích ở lối ngõ phía sau trường học. Mẹ và anh kế không chịu từ bỏ. Cảnh sát Dung Thành đã dốc toàn bộ lực lượng, nhưng vẫn không tìm thấy dù chỉ là một dấu vết.
Tôi trấn tĩnh tinh thần, tiếp tục rà soát về phía sau.
Lật đến cuối tập hồ sơ, cuối cùng ở trang cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy tên của Phó Bồi Sinh.
Khác với những đứa trẻ khác, thông tin về hắn ít đến đáng thương.
Một tờ giấy mỏng dính, vài dòng ghi chép về quá trình hắn mất tích.
Năm đó, cậu mười tuổi. Bằng tuổi với Phương Chuẩn.
Biến mất trên con đường mòn về làng.
Người báo án là bà nội.
Trong cột qu/an h/ệ thân nhân, người thân duy nhất được ghi lại chỉ có hai người.
Cha và bà nội.
Thậm chí còn không điền cả số điện thoại liên lạc và địa chỉ.
Phía sau nữa, hoàn toàn là khoảng trống.
Hồ sơ kết thúc đột ngột.
Lồng ngựk tôi chua xót, căng cứng.
Đường Xuyên xoa cằm, suy tư một lúc rồi đặt ra nghi vấn:
"Thực ra còn một điểm nữa, tôi luôn thấy có chút kỳ lạ. Năm đó, khi chúng ta thông báo sự thật cho hai mươi mốt gia đình, hầu hết cha mẹ của họ đều không tỏ ra ngạc nhiên hay rơi vào nỗi đ/au cùng cực. Điều này không bình thường, trừ khi..."
Trừ khi, họ đã sớm biết trước.
Hoặc là, có thứ gì đó đã sớm xoa dịu nỗi đ/au của họ rồi.
"Sau khi Giáo hoàng ch*t, toàn bộ tiền mặt ở nước ngoài của lão đều bị cư/ớp sạch, không ai biết những khoản tiền đó đã đi đâu."
Tôi và Đường Xuyên nhìn nhau, tôi lập tức đứng dậy:
"Triển khai ngay các điểm trú đóng, trước ngày mai, hãy đi thăm dò lại hai mươi mốt gia đình kia một lần nữa."
Những nút thắt tưởng chừng như không thể gỡ bỏ này.
Biết đâu khi xâu chuỗi lại với nhau, chính là đáp án.
Chương 18.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook