Sau khi chuyển ra khỏi ký túc xá, nam thần trường học phát điên

Tôi đóng sầm cửa lại. Thứ không khí m/ập mờ đến ngạt thở đó cuối cùng cũng bị chặn lại phía sau lưng.

Tôi không đợi thang máy mà rẽ vào lối cầu thang bộ. Vừa sải bước chạy xuống, vừa cài khuy áo khoác.

Trong cầu thang vắng lặng chỉ vang lên tiếng bước chân của tôi. Gấp gáp, hoảng lo/ạn. Cứ như thể có chó đuổi theo sau lưng vậy.

Ch*t ti/ệt, Tần Lang đúng là bị b/ệnh! Mà còn là b/ệnh không hề nhẹ! Đầu tiên là dọn ra ngoài một cách vô lý! Sau đó lại nghĩ tôi và thằng cha khác lăng nhăng! Cậu ấy bị th/ần ki/nh à?

Trong lòng cậu ấy, rốt cuộc tôi là hình tượng gì thế? Chuyển kiếp của yêu tinh hay sao?

Tôi chạy một mạch xuống hơn mười tầng lầu. Vịn tay vịn nghỉ ngơi một lát, thở hồng hộc.

Cảnh tượng vừa rồi cứ tua đi tua lại trong đầu tôi. Tần Lang quỳ trước mặt tôi. Đuôi mắt đỏ ửng, ánh mắt ướt át. Còn cả... cái cảm giác đó nữa.

Tôi vô thức nhìn xuống cổ tay mình. Dường như trên đó vẫn còn vương lại thứ cảm giác khiến da đầu tê dại.

"Tớ... cũng muốn khiến cậu thoải mái." Câu nói này như một lời nguyền, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Đầu óc tôi ong ong cả lên. Không ổn. Thực sự không ổn chút nào. Vì duy trì tình anh em... mà có thể làm đến mức này sao? Có thể quỳ trước mặt người ta để làm chuyện đó sao?

Tôi cảm thấy cổ họng hơi khô. Đầu óc cũng hơi choáng váng. Không biết là do thiếu oxy, hay là do sự thật sắp sửa phá tan đỉnh đầu tôi.

...Chẳng lẽ cậu ấy... muốn ngủ với tôi sao?

Y nghĩ này vừa lóe lên, tôi đã tự làm mình gi/ật b/ắn người. Chân tôi hụt một nhịp.

"Ối!"

Tôi trượt thẳng từ hai bậc thang cuối cùng xuống. Suýt nữa thì dập đầu vào cửa chống ch/áy.

Điện thoại từ trong túi rơi ra. Màn hình đang sáng. Tần Lang đang gọi cho tôi. Tôi không nói hai lời, cúp máy ngay lập tức.

Cậu ấy vẫn đi/ên cuồ/ng nhắn tin: [Hứa Niệm, cậu đang ở đâu?]

[Đừng chạy.]

[Nghe tớ giải thích.]

[Tớ không có ý đó!]

[Cậu đến đâu rồi?]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay r/un r/ẩy. Giải thích cái rắm ấy!

Trước đây cậu ấy mang cơm cho tôi, giặt quần áo cho tôi, đó là tình cha như núi. Giờ nghĩ lại... ánh mắt đó, cử chỉ đó... cậu ấy tuyệt đối có ý đồ không trong sáng với tôi!

Nếu cậu ấy vì lý do này mà dọn đi... nghĩa là nửa tháng nay cậu ấy không thèm đếm xỉa đến tôi, căn bản không phải vì gh/ét tôi?

Trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm không thể gọi tên.

So với việc bị anh em thân thiết "để mắt" đến mông mình... dường như việc "mất đi cậu ấy" lại khiến tôi khó chấp nhận hơn nhiều.

...Xong đời rồi! Tôi cũng sắp biến dị rồi. Vì khi nhớ lại dáng vẻ cậu ấy quỳ xuống lúc nãy... tôi vậy mà lại không hề cảm thấy gh/ê t/ởm.

Nhịp tim của tôi... dường như còn đ/ập nhanh hơn cả lúc chạy bộ 18 tầng lầu.

Danh sách chương

5 chương
28/06/2026 12:56
0
28/06/2026 12:56
0
28/06/2026 12:56
0
28/06/2026 12:56
0
28/06/2026 12:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu