BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

6

11/07/2026 00:51

Tối hôm đó, tôi vẫn tới phòng anh như thường. Văn Từ đang xem báo cáo. Tôi ngồi bên cạnh. Một lúc sau kéo ghế gần hơn. Anh không ngẩng đầu: “Hôm nay sao yên thế?”

“Tôi đang nghĩ.” “Nghĩ gì?” “Chúng ta có phải đang yêu không?” Văn Từ dừng tay. Căn phòng im. Tôi nhìn anh. Anh cũng nhìn tôi.

“Tại sao hỏi?” “Tề Dư hỏi tôi.” “Cậu trả lời thế nào?” “Chưa.” “Vậy là chưa.” Tôi lập tức thấy khó chịu. Rất nhanh. Giống như có thứ gì rơi xuống trong ngựk. Tôi quay mặt đi. Văn Từ nhìn tôi: “Cậu sao vậy?”

“Không sao.” “Lâm Vực.” “Tôi về.” Tôi vừa đứng dậy, anh đã giữ cổ tay. “Ngồi xuống.” “Tôi không muốn.”

“Cậu khóc?” “Tôi không.” Nước mắt rơi đúng lúc ấy. Tôi càng tức mình. Văn Từ sững người. Tôi đưa tay lau.

“Không sao. Anh nói đúng.” “Lâm Vực.” “Chúng ta chưa nói.” “Lâm Vực.” “Tôi biết.” Anh đứng dậy, kéo tôi lại. Tôi không muốn bị nhìn thấy mặt, cúi xuống. Văn Từ giữ cằm tôi.

“Nghe tôi nói.” Tôi nhìn anh qua đôi mắt cay. “Chúng ta chưa yêu.” Nước mắt lại rơi. Anh thở dài.

“Vì cậu chưa hỏi tôi.” Tôi khựng lại.

Văn Từ tiếp tục: “Cậu hỏi tôi có cho ôm không. Hỏi có cho nắm tay không. Hỏi có cho hôn không.”

“Nhưng cậu chưa từng hỏi tôi có muốn yêu cậu không.” Tôi đứng im.

Anh nhìn tôi.

“Bây giờ hỏi.” Tôi mất mấy giây mới nói được. “Văn Từ.” “Ừ.” “Anh có muốn yêu tôi không?” “Có.” Tôi không chuẩn bị cho việc câu trả lời đến nhanh như vậy. Mắt vừa khô lại đỏ. Văn Từ nhìn vẻ mặt tôi, bất lực: “Sao lại khóc?”

“Tôi vui.” “Vui cũng khóc?” “Ừ.” “Phiền.” Tôi lập tức im. Anh nhìn tôi hai giây.

“Không nói cậu phiền.” Tôi ôm lấy anh.

Văn Từ bị tôi ôm lùi nửa bước, nhưng vẫn đứng yên. Tôi vùi mặt vào cổ anh.

“Anh hôn tôi một cái.” “Vừa yêu đã đòi?” “Một cái.” “Không.” Tôi không nói.

Anh cúi xuống nhìn. Tôi nhìn lại. Văn Từ im lặng hai giây rồi hôn lên môi tôi. Tôi lập tức ôm ch/ặt hơn. Sau này tôi mới biết, lần đầu yêu người khác, cả hai chúng tôi đều không giỏi. Tôi quá dính. Anh quá kín. Tôi cần nghe. Anh quen để trong lòng. Có những ngày tôi thức dậy trước, nhìn anh ngủ, chỉ muốn chạm. Tôi sẽ nắm tay.

Hoặc đặt tay lên eo. Hoặc kéo gần một chút. Văn Từ thường tỉnh vì bị tôi ôm.

“Lâm Vực.” “Ừ.” “Nóng.” “Tôi lạnh.” “Ba mươi hai độ.” Tôi im lặng hai giây.

“Trong lòng lạnh.” Anh nhắm mắt lại.

Không đẩy nữa. Tôi rất thích lúc ấy. Có lần anh đi họp ba ngày. Ngày đầu tôi vẫn bình thường. Ngày thứ hai tôi gửi tin nhắn.

Lâm Vực: 【Bao giờ về?】

Văn Từ: 【Ngày mai.】

Lâm Vực: 【Mấy giờ?】

Văn Từ: 【Chiều.】

Lâm Vực: 【Chiều mấy giờ?】

Văn Từ: 【Không chắc.】

Tôi nhìn câu ấy rất lâu. Ngày thứ ba, anh vừa xuống xe đã thấy tôi đứng chờ. Văn Từ nhíu mày: “Cậu không huấn luyện?”

“Xong rồi.” “Tài liệu?” “Làm rồi.” “Ăn?” “Ăn rồi.” Anh nhìn tôi. Tôi đi tới ôm.

“Còn thiếu cái này.” Văn Từ đứng giữa bãi đáp, để tôi ôm gần một phút.

Người qua lại đều nhìn. Anh không quan tâm. Tôi càng không. Có lẽ vì quá thuận lợi, tôi quên mất kỳ nh.ạy cả.m của alpha cấp S không phải lúc nào cũng có thể kiểm soát bằng th/uốc.

Nửa năm sau khi yêu nhau, Văn Từ bước vào một kỳ nh.ạy cả.m bất thường. Không giống lần trước. Tin tức tố tràn ra nhanh hơn, hệ thống cảnh báo liên tục. Tôi là người duy nhất có thể vào phòng. Anh ngồi dưới sàn, lưng dựa giường, tay phải run rất mạnh. Tôi đi tới.

“Th/uốc đâu?” “Không tác dụng.” Tôi ngồi xuống trước mặt. “Nhìn tôi.” Văn Từ ngẩng lên. Đôi mắt đỏ. Tôi đưa tay.

“Cắn không?” Anh nhíu mày: “Cậu còn cười?” “Vì tôi ở đây.” Tôi kéo anh vào lòng. “Không sao.” Anh vùi mặt vào cổ tôi. Lần này không cắn ngay. Chỉ thở rất nặng. Tôi xoa lưng.

“Văn Từ.” “Ừ.” “Anh có muốn tôi không?” Cơ thể anh cứng lại.

Tôi không hỏi thêm. Chúng tôi đã yêu nửa năm, nhưng chưa đi tới bước cuối. Không phải tôi không muốn. Tôi muốn rất nhiều. Chỉ là lần đầu sau khi anh mất kiểm soát, tôi không muốn mọi chuyện xảy ra vì kỳ nh.ạy cả.m. Tôi muốn anh tỉnh táo. Muốn anh tự chọn. Văn Từ ngẩng đầu.

“Lâm Vực.” “Ừ.” “Cởi dây trói trong ngăn kéo.” Tôi nhìn anh. “Anh chắc?” “Ừ.”

“Không phải vì kỳ nh.ạy cả.m?” “Cậu nói nhiều quá.” Tôi vẫn không động. Văn Từ đưa tay kéo cổ áo tôi.

“Cậu không phải luôn muốn trói tôi sao?” Tôi sững lại. “Anh biết?” “Cậu nhìn tôi như vậy nửa năm.” Tôi không nhịn được cười.

Sau đó cúi xuống hôn anh. Đêm ấy không có cưỡng ép. Không có th/uốc. Không có ai mất tỉnh táo đến mức không biết mình đang làm gì. Chỉ có Văn Từ, một alpha cấp S luôn lạnh lùng, tự đưa tay cho tôi buộc lại. Tôi nhớ rất rõ ánh mắt anh. Bình tĩnh. Tin tưởng. Và hơi đỏ. Tôi cũng nhớ mình đã hỏi ba lần có đ/au không.

Lần thứ ba, anh dùng chân đ/á tôi.

“Cậu còn hỏi thì cút.” Tôi lập tức im.

Sáng hôm sau, người khó dậy lại là tôi. Văn Từ ngồi ở mép giường mặc áo, quay đầu nhìn.

“Cậu nằm dưới à?” Tôi mở mắt. “Không.” “Vậy sao mệt hơn tôi?” “Tối qua tôi lo anh đ/au.” “Cậu khóc hai lần.” Tôi im lặng.

Anh tiếp tục: “Một lần vì tôi nói đ/au. Một lần vì tôi bảo không sao.” Tôi kéo chăn trùm đầu. Văn Từ bật cười. Tôi nghe tiếng cười, lập tức chui ra.

“Anh cười?” “Không.” “Có.” “Cậu nghe nhầm.” Tôi ôm eo anh, kéo lại. “Cười lại.”

“Không.” “Văn Từ.” “Không.” Tôi nhìn anh. Anh cúi xuống hôn trán tôi.

“Ngủ tiếp đi.” Tôi nghe lời.

Từ sau đêm đó, độ đồng bộ cơ giáp tiếp tục tăng. Không chỉ dữ liệu th/ần ki/nh. Tuyến thể thoái hóa của tôi cũng phản ứng rõ hơn với tin tức tố của anh. Có lúc chỉ cần ở gần, tôi đã ngửi được mùi dưa hấu rất nhạt. Không phải lúc nào cũng có. Nhưng đủ để tôi biết anh đang ở đâu. Trúc Dạng gọi đây là “cộng hưởng sinh học”.

Tôi không quan tâm tên. Tôi chỉ thấy tiện. Văn Từ đi họp về, chưa mở cửa tôi đã biết. Anh hỏi: “Cậu là chó à?” Tôi ôm từ phía sau.

“Không.” “Vậy sao ngửi?” “Chỉ ngửi được anh.” Văn Từ im lặng. Tôi dụi mặt vào cổ.

“Thơm.” “Đừng nói.” “Ngọt nữa.” “Lâm Vực.” “Ừ.”

“Im.” Tôi im.

Một lúc sau lại nói: “Tôi thích.” Anh không đẩy. Cuộc sống của chúng tôi dần ổn định theo cách tôi chưa từng tưởng tượng. Ban ngày làm việc. Huấn luyện. Thực chiến. Tối về cùng ăn. Tôi nấu ăn tốt hơn anh. Văn Từ làm việc nhà tốt hơn tôi. Tôi thích ôm. Anh thích giả vờ không thích. Tôi hay khóc. Anh dỗ rất tệ. Nhưng vẫn dỗ.

Cho đến một buổi sáng, Văn Từ nôn ngay giữa cuộc họp.

Tin tức tới tai tôi trong chưa đầy ba phút. Khi ấy tôi đang ở thao trường, vừa tháo găng tay sau một lượt mô phỏng, Tề Dư chạy tới còn chưa kịp nói hết câu “Thượng tá Văn hình như không khỏe”, tôi đã ném thiết bị cho cậu ta rồi quay người chạy thẳng về phía phòng y tế.

Tới nơi, Văn Từ đang ngồi trên giường kiểm tra. Sắc mặt anh không đến mức đ/áng s/ợ, chỉ hơi nhợt hơn bình thường, nhưng nhịp tim tôi vẫn rối ngay từ lúc nhìn thấy anh.

Tôi bước nhanh tới, gần như chắn cả bác sĩ sang một bên. “Anh khó chịu ở đâu? Có đ/au không? Chóng mặt? Buồn nôn từ bao giờ?”

Văn Từ im lặng nghe tôi hỏi liền một mạch, đến khi tôi sắp hỏi sang chuyện anh có thấy khó thở không mới đáp: “Không đ/au. Hơi chóng mặt, buồn nôn khoảng ba ngày.”

Tôi nhìn anh chằm chằm. “Ba ngày?”

“Không nghiêm trọng.”

“Anh không nói với tôi.”

“Lâm Vực.”

“Tối nào tôi cũng hỏi anh có khó chịu không.”

Văn Từ hơi nhíu mày, dường như bị tôi làm phiền đến đ/au đầu. “Cậu hỏi quá nhiều.”

Tôi im ngay.

Cảm giác tủi thân đến rất nhanh, nhanh đến mức chính tôi cũng thấy mất mặt. Tôi quay mặt sang chỗ khác, cố giả vờ nhìn thiết bị trên bàn, nhưng Văn Từ quá quen với phản ứng ấy rồi. Anh thở dài, đưa tay về phía tôi.

“Tôi sai.”

Tôi vẫn không nói.

“Lại đây.”

Danh sách chương

3 chương
6
11/07/2026 00:51
0
5
11/07/2026 00:51
0
4
11/07/2026 00:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu