Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Càng không có ai liên hệ hắn với Kỳ Cảnh— một người thành đạt, phong quang vô hạn.
Nhưng tôi… quá quen thuộc với Kỳ Cảnh.
Tôi và anh sớm tối bên nhau suốt bảy năm.
Tròn bảy năm.
Những chuyện thân mật nhất… chúng tôi còn chưa từng làm sao?
Trong khoảnh khắc đó, không khí như ngừng lại.
Nhịp tim cũng hụt đi một nhịp.
Tôi không kìm được mà bước về phía người trong góc kia một bước.
Một lát sau lại giả vờ như không hề chú ý, ép mình thu lại ánh mắt.
Nửa tiếng sau.
Tôi ki/ếm cớ tách khỏi đám người đi cùng, một mình quay lại khu C3.
Người đó vẫn còn ở đó.
Tôi bước tới, ngồi xổm trước mặt hắn.
Hắn ngẩng mắt lên nhìn tôi.
Đó là một đôi mắt— giống Kỳ Cảnh đến từng chút một.
“Này, không có chỗ đi đúng không?” Tôi giơ tay, khẽ chạm lên mặt hắn.
“Vậy theo tôi đi, được không?”
05
Tôi biết hành vi của mình thực ra rất thất lễ.
Đối diện một người mới gặp lần đầu, còn chưa nói được mấy câu đã tùy tiện chạm vào người ta, lại còn nói cái gì mà “tôi muốn đưa cậu đi”.
Đổi lại là người bình thường, lúc này e rằng đã xắn tay áo lên muốn đ/á/nh tôi rồi.
Nhưng người thanh niên trước mắt lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Rõ ràng đang nhìn tôi, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.
Tôi im lặng vài giây, rồi lại mở miệng:
“Tôi đang hỏi cậu đấy, bị c/âm à? Nói một tiếng đi.”
“Theo tôi về.”
Tôi nắm lấy cằm hắn, ép hắn hơi ngẩng đầu lên
“Được không?”
Nhưng lần này tôi đợi còn lâu hơn.
Hắn vẫn mặc tôi thao túng, không phản kháng, cũng hoàn toàn không đáp lại.
Cuối cùng, tôi là người bỏ cuộc trước.
Thở dài một tiếng, tôi nói:
“Thôi, không cần trả lời nữa. Dù sao cũng không đến lượt cậu quyết định.”
“Tôi muốn đưa cậu về nhà — không được cũng phải được.”
06
Hắn thật sự quá giống Kỳ Cảnh.
Đôi mắt, sống mũi, bờ môi… gần như được đúc ra từ cùng một khuôn.
Nếu tùy tiện để người khác nhìn thấy hắn, chắc chắn sẽ gây ra phiền phức.
Trong mắt người ngoài, Kỳ Cảnh đã ch*t rồi.
Chậm trễ sẽ sinh biến.
Mà tôi… lại chẳng tin được bất kỳ ai.
Dứt khoát tự mình lái xe suốt một ngày một đêm, đưa người thanh niên đó từ khu C3 về thành phố A.
Hắn rất ngoan ngoãn.
Suốt cả quãng đường chỉ lặng lẽ co mình ở ghế sau, không nói một lời.
Thỉnh thoảng tựa đầu vào cửa kính xe ngủ thiếp đi một lúc, đến khi tỉnh lại, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng im xuất thần.
Tôi dừng xe ở trạm thu phí giữa đường, nghỉ tạm một lát.
Tìm một góc thuận tiện, lén nhìn người thanh niên ở ghế sau qua gương chiếu hậu.
Nhìn gương mặt giống Kỳ Cảnh đến mười phần, nhưng lại hoàn toàn không có biểu cảm ấy… tôi chợt nghĩ—
Nếu Kỳ Cảnh của trước kia còn ở đây, nhất định sẽ không nỡ để tôi lái xe suốt một ngày không ngủ không nghỉ như vậy.
Chỉ cần tôi thiếu ngủ một tiếng, ăn ít đi hai miếng… anh cũng xót đến ch*t.
Đã ba năm tròn… tôi chưa từng nghe lại giọng nói của Kỳ Cảnh.
“Này.”
Không báo trước, tôi đột nhiên quay đầu lại phía sau, chậm rãi hỏi:
“Cậu biết nói chuyện không? Không phải thật sự là người c/âm chứ.”
“Có thể để ý đến tôi một chút không?”
Thật ra tôi chỉ nhất thời muốn gọi cậu ta một tiếng, vốn cũng không mong cậu ta đáp lại.
Nhưng lần này, người thanh niên lại thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ về, nhìn tôi, môi khẽ động, giọng rất nhỏ:
“Tôi… biết nói.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy tim mình như sắp ngừng đ/ập.
Chương 8
Chương 12
Chương 6
Chương 9
Chương 13
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook