Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Đại ca! Em thích anh
- Chương 4: Ai lợi dụng ai
Tôi đã đồng ý rồi, thật ra tôi chưa từng quen bất kì người đàn ông nào, chỉ qua lại với phụ nữ mà thôi. Có một người tình “nhỏ” như Lục Khanh thật sự rất mới lạ. Nguyên nhân vì sao tôi lại muốn thu cậu ta rất đơn giản, vì tôi đã vô tình biết được, cậu ta chính là một trong những đứa con của Bùi Kính.
Dù mẹ cậu ta chỉ là một cô gái làng chơi, bất chấp luật lệ mà mang th/ai Lục Khanh, nhưng vẫn không thể lay chuyển được ông trùm này để nhờ con thượng vị. Lục Khanh từng được Bùi Kính mang về, nhưng chỉ sống ở Bùi gia 2 năm đã rời đi. Cậu ta thà sống bên cạnh người mẹ b/ạo l/ực đi/ên lo/ạn của mình, cũng không sống cùng Bùi Kính và gia đình của ông ta.
Lúc Lục Khanh rời đi, tôi chỉ mới theo Bùi Kính được 5 năm mà thôi. Vẫn đang lăn lộn trong đám đàn em của lão, thay lão giải quyết các việc trong băng đảng. Tôi từng gặp Lục Khanh lúc đó, cậu thiếu niên nhỏ hơn tôi năm tuổi này coi vậy lại ngoan cường một cách kì lạ. Cậu ta rời khỏi nhà họ Bùi còn không quên tẩn cho ba đứa con của lão một trận ra trò. Cái danh xưng chó đi/ên này vậy mà lại hợp với cậu ta.
Lục Khanh sống ở căn hộ đó, mà tôi cũng chuyển từ biệt thự ở trung tâm về sống chung với cậu. Tên nhóc này năm nay 25 tuổi. Kiếp trước thấy cậu ta lăn lộn với đám anh em mà lầm, thật ra cậu rất thông minh. Dưới trướng tôi giao lại cho cậu ta một công ty con khá nhỏ, chỉ mất vài năm đã ăn nên làm ra không ít của, không những thế, dòng tiền “đen” đằng sau cũng mượt mà vào túi cậu ta không kẻ hở.
Lục Khanh nhìn như chó đi/ên, bất cần, nhưng thật ra lại rất thẳng thắng với tôi. Chuyện làm ăn của cậu ta, tôi biết, chỉ cần tôi hỏi đến, cậu ta sẽ nói hết mồn một, không giấu một chút gì, thậm chí giao lại cho tôi toàn bộ tài sản cậu ta tạo ra. Chính vì thế nên tôi mới tin tưởng giao rất nhiều trọng trách trong băng. Thậm chí những phần công việc chưa được “tẩy trắng”, Lục Khanh cũng là người đảm nhiệm xử lí cho tôi.
Việc thay đổi lựa chọn ở kiếp này không chỉ vì tôi đã từng hiểu lầm và giờ tin tưởng Lục Khanh, mà còn vì tôi muốn trả lại gia nghiệp của Bùi gia cho cậu ấy, thứ đã lấy mạng tôi ở kiếp trước.
“Tang Diễn, hôm nay em làm sườn xào chua ngọt cho anh. Ngon lắm đấy”
Suy nghĩ của tôi bị tiếng nói của Lục Khanh làm gián đoạn. Giọng nói trầm thấp mang chút ấm áp kì lạ vang trên đỉnh đầu. Thấy tôi không trả lời, cậu ta liền kéo nhẹ đầu tôi ra phía sau, cưỡ/ng ch/ế một nụ hôn nhẹ lên môi, khiến tôi hơi bất ngờ một chút mà vội đứng dậy.
Lục Khanh vụt mất nụ hôn cũng không thất vọng gì, chỉ đơn giản nhếch miệng một cái rồi quay lại bàn ăn ngồi xuống
“Ăn thôi, ng/uội đấy”
“Lục Khanh, tôi lớn tuổi hơn cậu 5 tuổi, gọi cho lễ phép vào”
Tôi ngồi đối diện cậu ta, không nặng không nhẹ lên tiếng nhắc nhở. Tôi nhớ kiếp trước, trước mặt tôi cậu ta xưng hô một tiếng đại ca, hai tiếng đại ca. Đến giờ chỉ còn mỗi tiếng Tang Diễn, nghe thật kì lạ
“Không thích, một là Tang Diễn, hai là bà xã, anh chọn đi”
“Cậu… Ai nói tôi sẽ làm bà xã cậu chứ hả?”
“Nhưng em không thích nằm dưới đâu. Hơn nữa, em có thể giúp anh lấy tài liệu mật từ chỗ Bùi Hoan đấy, anh nhường em được không?”
Chương 11
Chương 16: Viên mãn
Chương 47
Chương 15
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook