Tặng Nhầm Con Chuột Cộng Cảm, Trai Thẳng Thành Bạn Trai

Chương 8:

Giọng Tạ Dữ lập tức vang lên ngoài cửa.

“Cậu không ra, tôi sẽ cứ sờ nó mãi.”

Tôi vừa x/ấu hổ vừa hoảng hốt.

“Không được… đừng làm ở đây. Bạn cùng phòng có thể quay lại bất cứ lúc nào.”

Những dòng bình luận trước mắt lại vui đến phát đi/ên.

“Nhìn xem ai đó chỉnh vợ thành bộ dạng gì rồi.”

“Hôm nay dám tự tiện động vào chuột mà chưa được cho phép, ngày mai sẽ dám tự tiện cãi lại vợ.”

“Cậu tốt nhất nói rõ xem là cãi lại hay còn có nghĩa khác nhé.”

Tôi cố cắn răng chịu đựng khoảng mười phút.

Cuối cùng thật sự không chống đỡ nổi nữa, cả người mềm nhũn, chỉ có thể mở khóa cửa phòng tắm.

Cửa vừa mở, hai chân đã mất sức.

Tôi lập tức ngã thẳng vào lòng Tạ Dữ.

Anh nhanh chóng ôm lấy tôi.

Khi đầu ngón tay anh chạm vào vệt nước trên mặt tôi, hơi thở bỗng khựng lại.

“Cậu khóc à?”

Tôi ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người vừa hay chạm nhau.

Thế nhưng trong đôi mắt Tạ Dữ lại hoàn toàn không có sự kh/inh miệt hay gh/ê t/ởm mà tôi đã tưởng tượng suốt quãng thời gian trốn trong phòng tắm.

Ở đó chỉ có lo lắng.

Tôi lập tức cụp mắt xuống.

Dù vậy, tôi vẫn không dám tự cho mình bất kỳ hy vọng nào.

Tôi nói rất khẽ: “Đợi tôi tìm được căn nhà thích hợp, tôi sẽ chuyển ra ngoài.”

“Cậu không cần lo sau này ngày nào cũng phải chạm mặt tôi.”

Tôi dừng một lúc rồi tiếp tục: “Nếu như vậy vẫn chưa đủ, cậu cũng có thể chặn tôi.”

“Cậu yên tâm, tôi sẽ từ bỏ những ảo tưởng không nên có, cũng sẽ không quấn lấy cậu.”

Tôi từ đầu đến cuối đều không dám ngẩng đầu lên, vì vậy hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Tạ Dữ.

Trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ.

Như vậy là được rồi.

Cứ thế đi.

Thế nhưng ngay đúng lúc ấy, Tạ Dữ bỗng không hề báo trước mà đưa tay túm lấy cổ áo tôi.

Anh kéo tôi về phía mình rồi trực tiếp hôn xuống.

Tôi hoàn toàn sững sờ.

Tạ Dữ thuận tay khóa trái cửa, ép tôi dựa vào tường, một tay còn cẩn thận đỡ sau đầu tôi để tránh va mạnh.

Động tác rõ ràng rất dịu dàng, nhưng trong nụ hôn ấy lại mang theo một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt đến mức tôi gần như không thể chống đỡ.

Tôi bị anh hôn đến khó thở.

Không biết qua bao lâu, Tạ Dữ mới cuối cùng chịu buông ra.

Hơi thở hai người vẫn còn rối lo/ạn.

Anh áp trán mình lên trán tôi, giọng nói thấp và khàn.

“Trong đầu cậu rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?”

“Chỉ vì chút chuyện này mà đã muốn trốn tôi?”

Tôi cắn môi, càng nghĩ càng cảm thấy tủi thân.

“Tôi nghĩ cái gì à?”

“Cố Niên là bạn cùng lớp cấp ba của cậu, quen cậu bao nhiêu năm rồi, vậy mà cậu nói tuyệt giao là tuyệt giao, nói chặn là chặn.”

“Cậu còn từng nói với tôi rằng bản thân không nể tình, ai vượt giới hạn thì kết quả đều như vậy.”

Tạ Dữ nghe xong lập tức tỏ vẻ bất mãn.

“Đó là người khác.”

Anh nâng mặt tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Cậu là đồ ngốc à?”

“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã muốn cư/ớp cậu khỏi bố cậu.”

“Tôi muốn cậu thuộc về tôi.”

“Mỗi lần bố cậu nắm tay đưa cậu về nhà, tôi đều gh/en.”

“Tôi muốn cậu ở bên cạnh tôi cả đời.”

Giọng anh càng lúc càng thấp, nhưng từng câu từng chữ lại khiến đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

“Tôi học cùng cậu từ tiểu học, cấp hai, cấp ba, thậm chí đến cả đại học. Cậu thật sự chưa từng cảm nhận được gì sao?”

“Tôi sợ cậu là trai thẳng nên vẫn luôn che giấu.”

“Tôi sợ những tâm tư không thể nói ra mình dành cho cậu bị cậu phát hiện, sợ sẽ dọa cậu chạy mất.”

“Cho nên tôi mới cố ý nói những lời kia, dùng chúng để che giấu suy nghĩ ích kỷ của mình đối với cậu.”

Nói đến đây, anh lại nhắc đến Cố Niên.

“Còn Cố Niên, ai nói tôi và cậu ta là bạn?”

“Chúng tôi chỉ là bạn học bình thường, đến bạn bè cũng chẳng tính.”

Tạ Dữ hơi dừng lại.

“Với lại, ánh mắt cậu ta nhìn cậu… tôi không thích.”

Nói xong, anh còn mang ý trừng ph/ạt mà véo nhẹ má tôi.

“Cậu đúng là nhẫn tâm.”

“Chỉ vì chuyện ấy mà đã muốn tuyệt giao với tôi?”

Tôi hoàn toàn ngây người.

Trong đầu trống rỗng đến mức một câu cũng không thể thốt ra.

Chỉ có một ý nghĩ khó tin cứ liên tục vang lên.

Tạ Dữ cũng thích tôi.

Không phải mới thích.

Mà từ nhỏ đến lớn vẫn luôn thích.

Anh muốn tôi.

Muốn tôi thuộc về anh.

Tôi ngơ ngác nhìn người trước mặt, vẫn chưa thể hoàn toàn tin đây là sự thật.

Ánh mắt đen sâu của Tạ Dữ khóa ch/ặt lấy tôi.

Ngón tay anh chậm rãi vuốt qua khóe môi tôi rồi thấp giọng nói: “Hứa Tinh Hà, cậu làm tôi tức rồi.”

“Cho nên tiếp theo, tôi phải ph/ạt cậu.”

Tôi ngơ ngác chớp mắt.

“Tại sao lại ph/ạt tôi?”

Tạ Dữ khẽ thở dài.

“Còn vì gì nữa? Ph/ạt cậu vì dám nói tuyệt giao với tôi.”

“Từ nhỏ đến lớn, tôi còn chẳng nỡ nói với cậu một câu nặng lời. Cậu thì hay rồi, vừa mở miệng đã muốn tuyệt giao.”

Anh thậm chí còn cố ý ôm ngựk.

“Làm tim tôi đến giờ vẫn còn đ/au đây này.”

Nghe anh nói vậy, tôi mới nhận ra quả thật từ nhỏ đến lớn, ngay cả lúc hai người cãi nhau, Tạ Dữ cũng chưa bao giờ thật sự nói lời nặng nề với tôi, càng đừng nói đến chuyện tuyệt giao.

Cảm giác áy náy lập tức dâng lên.

Tôi nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Sau một lúc do dự, tôi lại ngoan ngoãn bổ sung: “Vậy cậu ph/ạt tôi đi.”

Những dòng bình luận lập tức vui vẻ hẳn lên.

“Nhìn xem ai đó dạy vợ thành dạng gì rồi, vậy mà còn chủ động xin chịu ph/ạt.”

Danh sách chương

3 chương
8
21/08/2026 23:03
0
7
21/08/2026 23:02
0
6
21/08/2026 23:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu