Có Trăng Quên Đèn

Có Trăng Quên Đèn

Chương 15

22/05/2024 11:33

15

Cái hôm gặp lại Hạ Lê.

Thậm chí tôi còn tưởng mình ch*t rồi.

Vẻ mặt chán nản và bơ phờ.

Hạ Lê trở thành trạng thái một linh h/ồn.

Cô ta nhìn tôi như nhìn thấy một trò cười vậy: “Xem ra, cho dù cô có quay lại, cũng mãi mãi không có được trái tim của bọn họ nữa.”

Tôi giả vờ không nhìn thấy, không phản ứng.

“Đáng tiếc, người nhà, người yêu đều phớt lờ cô, cảm giác đó thoải mái chứ?”

“Nhưng nếu như cô trả cơ thể này lại cho tôi, lần này cô sẽ biến mất thật sự, mắt không thấy, tim không đ/au, cũng không cần phải chịu đựng những buồn phiền này nữa.”

Vẻ mặt tôi bình tĩnh.

Đến khi Hạ Lê bắt đầu nghi ngờ, liệu tôi có nhìn thấy cô ta thật không, có nghe thấy cô ta nói gì không.

Thì một giây sau, sắc mặt tôi cứng đờ.

Tôi nghe thấy cô ta nói chuyện với một giọng nói máy móc.

[Hệ thống, cô ta nhìn thấy tôi thật à? Không phải tôi đã đổi đạo cụ rồi à?”

[Ký chủ, cô ta đang giả vờ đấy, đạo cụ sẽ không sai đâu.”

[Trước đó ngươi bảo cơ thể này là của ta, vậy tại sao cô ta lại quay lại được?]

[Bởi vì… cho dù cô dùng cơ thể của nữ chính, thì cô vẫn mãi mãi không phải là nữ chính.]

Hạ Lê nổi gi/ận, m/ắng nhiếc ầm ĩ.

Cuối cùng c/ăm h/ận nói: “Chỉ cần ta có thể quay lại, thì ta mới là nữ chính! Nam chính chỉ có thể là của ta mà thôi!”

Nữ chính ấy à?

Tôi cụp mắt, tỉnh bơ.

Lười để ý.

Dù thế nào tôi cũng không muốn để ý.

Đột nhiên trong đầu tôi có một giọng nói.

Tựa như của thần thánh, khi nghe thấy giọng nói đó, tôi như được ánh sáng của thần linh chiếu rọi.

Tôi sững sờ một lúc.

Giọng nói kia bình tĩnh không mang theo chút tình cảm nào: “Có một hệ thống đã xâm nhập vào thế giới này, thay đổi hướng phát triển của kịch bản, tác giả đã phát hiện ra vấn đề và kịp thời sửa đổi, đồng thời cho cô quyền được lựa chọn.]

[Có ý gì?]

[Trước đó Hạ Lê đã sử dụng đạo cụ, khiến cho tình yêu của tất cả mọi người dành cho cô đều chuyển hết lên người cô ta.]

Đầu ngón tay tôi siết ch/ặt chăn.

[Chẳng bao lâu nữa, đạo cụ mà Hạ Lê đã sử dụng ở thế giới này trước kia sẽ hết hiệu lực.]

Tôi không lên tiếng.

[Để bồi thường cho việc không kịp thời phát hiện ra lỗ hổng, tôi có thể thực hiện một điều ước của cô.]

Rất lâu, rất lâu sau.

Tôi không hề phát ra tiếng động gì.

Tận cho đến khi tôi tưởng kẻ kia đã đi rồi.

Tôi thì thầm trong đầu: [Tôi không muốn gì cả, tôi muốn ch*t.]

Chỉ cần ch*t là xong.

Ch*t rồi, tất cả coi như kết thúc.

Cái gì mà tác giả, cái gì mà tiểu thuyết, tôi không muốn quan tâm nữa.

Tôi không phải nữ chính.

Nếu như không phải nữ chính, thì tôi sẽ không trải qua những chuyện này.

Cảm giác của mọi người không sai.

Tôi đ/ộc á/c, cũng rất hèn nhát.

Tôi muốn đứa trẻ này ch*t, muốn Hạ Lê ch*t, cũng muốn bản thân ch*t.

[Nếu như được, thì có thể hoàn thành yêu cầu của tôi được không?]

Người nọ đồng ý.

Tôi hơi nhoẻn miệng.

Hạ Lê vẫn không ngừng kí/ch th/ích tôi, nhưng tôi chẳng thèm để ý.

Đột nhiên, cánh cửa bị ai đó đẩy ra.

Tôi ngước mắt nhìn.

Sắc mặt Cố Ảnh Từ tái nhợt đứng ở cửa, thở hổ/n h/ển nhìn chằm chằm tôi.

Ánh mắt hắn dường như nổi đầy tơ m/áu, đỏ rực dọa người.

Tôi chỉ nhìn thoáng qua, rồi lại cúi đầu.

Cố Ảnh Từ chậm rãi đi đến trước mặt tôi, giọng nói khàn khàn: “Cục cưng, anh…”

Giọng hắn ngừng lại, nói không ra lời.

“Suốt khoảng thời gian qua, anh… rốt cuộc đã làm gì em thế này…”

Trong giọng nói tràn đầy đ/au khổ.

Danh sách chương

5 chương
22/05/2024 11:28
0
22/05/2024 11:27
0
22/05/2024 11:33
0
22/05/2024 11:26
0
22/05/2024 11:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

13 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

15 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

20 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

26 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

30 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

32 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

37 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

54 phút
Bình luận
Báo chương xấu