Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà cố làm mình làm mẩy suốt cả buổi sáng, nhất quyết không chịu ăn cơm mẹ tôi bưng vào, một mực càn rỡ bảo trong nhà có m/a. Tất nhiên là mẹ tôi không tin.
Lúc đó tôi đang ngủ nướng bù cho đêm qua, mẹ và hai bà cô của tôi cứ ra ra vào vào trong phòng, thay nhau khuyên can, dỗ dành bà.
Tôi nhịn không nổi, chống tay ngồi dậy, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Mẹ, mọi người ồn ào cái gì từ sáng sớm thế!”
Bà cố cầm chiếc khăn tay sụt sùi khóc lóc: “Tôi đã bảo rồi mà, trong cái nhà này nhất định phải có đàn ông con trai, nếu không sao mà trấn được m/a q/uỷ!”
Thái độ của tôi cực kỳ tệ: “M/a với chả q/uỷ cái gì, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, là xã hội chủ nghĩa duy vật, bớt diễn cái trò m/ê t/ín d/ị đo/an của bà đi! Nói tóm lại, bà không làm chuyện khuất tất thì sợ gì m/a q/uỷ!”
Mặt bà cố xị xuống một đống.
Sắc mặt hai bà cô cũng chẳng lấy gì làm dễ coi, hùa nhau khiêng tôi lên xe lăn rồi đẩy ra ngoài: “Long Long, cháu ra ngoài kia sưởi nắng ngủ tiếp đi, đừng chấp nhặt với bà cố làm gì.”
Chấp nhặt?
Tôi thèm vào à?
Tôi vô tư lự đắp chăn lăn ra ngủ khò khò dưới ánh nắng ấm áp, mặc kệ bà cố sống ch*t ra sao.
Và cũng chẳng mơ thấy “Thúy Trân” thêm lần nào nữa.
Đến giờ ăn trưa, tôi nghe thấy hai bà cô thì thầm to nhỏ trong bếp.
Nghe ý của cô cả, dạo gần đây bà cố xuất hiện ảo giác với tần suất ngày càng dày đặc, có lẽ đại hạn sắp đến rồi.
Cô hai xen vào: “Không thể nào, ông thầy bói kia bảo bà ít nhất cũng phải sống thêm bảy tám năm nữa cơ mà.”
Mẹ tôi cũng đ/âm ra do dự: “Cái tiệc mừng thọ trăm tuổi này, còn chưa biết có nên làm hay không, muốn làm thì phải đi đặt cỗ sớm.”
Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên xách theo chiếc túi xách cũ rích khập khiễng bước vào thôn chúng tôi, nói rặt một giọng địa phương ngoại tỉnh. Đi ngang qua cửa nhà tôi, mụ ta cất cao giọng hỏi, để lộ hàm răng to xỉn màu, thủng lỗ chỗ.
Dựa trên nghiệp vụ chuyên môn của tôi mà đ/á/nh giá, người đàn bà này bét nhất cũng phải bốn mươi lăm tuổi.
Nụ cười lấy lòng của mụ trông cực kỳ khó coi: “Chụp ảnh không?”
Tôi chẳng buồn để tâm.
Mụ ta lại tiếp lời: “Mười tệ một tấm, bao rửa luôn!”
Mẹ tôi nghe thấy vậy, vội vàng từ trong nhà chạy tót ra: “Người chụp ảnh kia! Đợi đã!”
Người đàn bà dừng bước, dáng vẻ khúm núm, có phần rụt rè.
Lúc này tôi mới để ý thấy mụ ta đang mặc một chiếc áo khoác mỏng tang dùng cho cả hai mùa, trong khi thời tiết hôm nay âm đến bảy tám độ, hai bàn tay mụ nứt nẻ, tím tái cả lại.
Nhìn kiểu gì đi chăng nữa cũng chẳng giống một thợ nhiếp ảnh đàng hoàng, chuyên nghiệp. Ngược lại, trông mụ giống hệt mấy kẻ ăn mày ngồi bệt, quỳ rạp trên các góc phố trên thành phố hơn.
Chúng tôi hay gọi nôm na là kẻ ăn xin.
Chương 8
Chương 12
Chương 11
Chương 11.
Chương 14
Chương 14
Chương 19
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook