Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lý Sinh Bân bị chẩn đoán mắc bệ/nh t/âm th/ần nên tạm thời được đưa về nhà.
Tay chân ông ta đều g/ãy nát, ngày ngày bất động trên giường.
Lý Liệt mất tích.
Là vợ Lý Sinh Bân, tôi trở thành người đại diện cho mọi hành vi của ông ta.
Tôi b/án nhà b/án xe, quyên hết tài sản cho trại trẻ mồ côi.
Thỉnh thoảng nhớ ra, tôi mới cho ông ta ăn chút cơm thừa canh cặn.
Vị giáo sư đại học từng một thời lẫy lừng giờ nằm bẹp trên giường, ăn uống tiểu tiện bốc mùi hôi thối, khi thì ch/ửi rủa khi lại ăn năn.
Tôi chờ đợi, rồi cuối cùng trước 12 giờ đêm định mệnh, tiếng gõ cửa vang lên.
Là Lý Liệt đã mất tích nhiều ngày cùng tên hoà thượng đáng lẽ phải ở trong viện t/âm th/ần.
"Đại sư! Đại sư c/ứu con!"*
Lý Sinh Bân hưng phấn vật mình khỏi giường, gắng sức bò về phía hoà thượng. Toàn thân hôi hám như q/uỷ đói, ông ta ôm ch/ặt chân hoà thượng với nụ cười pha lẫn khát khao.
"Đại sư! A Liệt! Các người tới rồi!"
"Mau! Mau th/iêu con âm thi nữ này đi! Xem nó còn b/áo th/ù được không!"*
Hắn gào thét trong đi/ên cuồ/ng, nhưng nụ cười đóng băng ngay giây tiếp theo.
"Cha ơi, đừng phí sức nữa. Bọn họ vốn là một phe."
Lý Liệt giơ hai tay bị trói, cười như kẻ tuyệt vọng.
"Cha nghĩ tại sao tên đó cố tình tiếp cận chúng ta? Tại sao Tú Tú ch*t ngay trước ống kính livestream? Tất cả đều để buộc chúng ta hối h/ận từ tận đáy lòng!"
"Linh h/ồn vừa tội lỗi vừa ăn năn chính là dưỡng chất tốt nhất cho âm thi - bọn họ đang hồi sinh mẹ!"
Tôi vỗ tay rào rào.
Quay sang hoà thượng, nở nụ cười hài lòng: "Hợp tác vui vẻ."
"Bần tăng chỉ vì Uyển Thanh." Vị hoà thượng vẫn mặt lạnh như tiền, chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi. Tôi nhún vai, vô tư xách cổ hai cha con Lý Liệt và Lý Sinh Bân vào phòng trong.
Linh đường và trận pháp chuẩn bị sẵn từ lâu, bắt đầu vận chuyển chầm chậm.
Tiếng chuông giờ Tý vang lên, vạn linh bắt đầu sinh sôi. Oán h/ồn giữa trời đất lượn lờ vô định, phướng triệu h/ồn bay phần phật trong gió.
Ban đầu chỉ là không khí đặc quánh lại, không gian méo mó dần.
Lý Liệt và Lý Sinh Bân nhìn thấy bóng m/a Lý Tú Tú lúc ẩn lúc hiện. Họ gào thét như đi/ên nhưng âm thanh không thoát khỏi căn phòng. Dần dà, họ chỉ còn biết thờ thẫn nhìn tôi và hoà thượng thao túng mọi thứ.
Hai người cảm nhận rõ sinh khí trong cơ thể đang bị rút dần, như kẻ mất m/áu sắp tắt thở.
Từ góc phòng tối nhất, một đốm sáng nhỏ lấp lóe. Hoà thượng bỗng tỉnh táo hẳn, ngón tay gân guốc vẽ những tấm phù văn trên không.
Ánh sáng trắng mờ dần hiện thành hình hài thiếu nữ.
Chậm rãi. Thận trọng. Không dám tin nổi.
Bóng hình ấy bước ra từ bóng tối.
Từ địa ngục trở về nhân gian.
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 18
Chương 11
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook