Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi liếc anh một cái, không nói gì.
Ngày chuyển nhà, đồ đạc của tôi ít đến đáng thương. Một chiếc vali, một thùng giấy, đựng vài bộ quần áo, mấy cuốn sách, một chiếc laptop cũ, và cả chiếc cốc tráng men kia. Đồ của Bùi Chinh cũng không nhiều. Thói quen của quân nhân, mọi vật dụng đều được tinh giản đến mức tối đa. Gia tài của hai người cộng lại còn không lấp đầy một góc phòng khách.
"Ngày mai nội thất sẽ tới." Bùi Chinh nói.
"Nội thất gì?"
"Giường, bàn, ghế, giá sách. Em còn cần gì nữa không?"
"Không cần nữa."
"Đồ dùng nhà bếp thì sao?"
"Em không nấu ăn."
"Anh nấu."
Tôi quay đầu nhìn anh, "Anh biết nấu ăn?"
"Biết một chút."
"Biết nấu gì?"
"Mì, cơm chiên, trứng ốp la." Anh nghĩ ngợi, "Thịt kho tàu thì đang học."
"Học với ai thế?"
"Trên mạng."
Tôi tưởng tượng ra cảnh Bùi Chinh - một Alpha quân hàm cao ngất ngưởng, tin tức tố từng khiến máy đo bị tràn bộ nhớ, khiến cả khu quân sự phải đi vòng đường khác, đang dán mắt vào màn hình điện thoại học cách làm thịt kho tàu.
"Sao thế?" Anh nhìn thấy biểu cảm của tôi.
"Không có gì."
"Em đang cười."
"Em không có."
"Khóe miệng em đang động đậy kìa."
"Co thắt cơ thôi."
Anh không vạch trần tôi.
Bữa cơm đầu tiên là vào buổi tối ngày chuyển nhà. Không có bàn ghế, chúng tôi ngồi bệt dưới sàn nhà, trước mặt đặt hai tô mì. Bùi Chinh nấu, mì nước lèo thanh đạm, bên trên có một quả trứng ốp la, rắc thêm ít hành lá.
Tôi ăn một miếng. Mì nấu hơi quá lửa một chút, hơi mềm. Rìa trứng ốp la bị ch/áy, nhưng lòng đỏ vẫn còn lòng đào. Nước dùng là nước lã thêm nước tương, chẳng có mấy tầng hương vị.
"Thế nào?" Anh hỏi.
"Ngon."
"Thật không?"
"Thật mà." Không phải là lời khách sáo. Kiếp trước tôi đã ăn bảy năm cơm nhà ăn và mì tôm, kiếp này lại ăn mấy năm cơm nhà ăn khu quân sự. Việc có người nấu cho tôi một bát mì, bản thân điều đó đã vượt xa mọi định nghĩa của tôi về chữ "ngon" rồi.
Chúng tôi ngồi trên sàn phòng khách trống trơn, tựa lưng vào tường ăn mì. Ngoài cửa sổ là bầu trời đêm mùa Đông, không có sao, nhưng ánh đèn đường lọt qua khe rèm cửa, vẽ nên một đường chỉ màu cam trên bức tường trắng đối diện.
"Tống Dã."
"Ừm."
"Em có thấy thế này rất tốt không?"
"Thế nào cơ?"
"Thế này này." Anh nhìn quanh bốn phía, căn phòng trống không, hai bát mì, hai con người, "Chẳng có gì cả, nhưng dường như lại có tất cả rồi."
Tôi đặt đũa xuống, ngẫm nghĩ một chút. Kiếp trước tôi c.h.ế.t trên hành lang bệ/nh viện, 31 tuổi, đ/ộc thân, không di sản, không lời trăn trối, danh bạ toàn là đồng nghiệp. Tang lễ đại khái là rất hiu quạnh, nếu như có người đứng ra tổ chức.
Kiếp này tôi ngồi trên sàn một phòng khách trống trải, bên cạnh có một người, trước mặt là bát mì anh nấu, miếng dán giám sát trên cổ tay nháy đèn xanh, trong túi có một tờ giấy nhỏ viết dòng chữ: [Thịt kho cũng không tệ.]
"Ừm." Tôi nói, "Rất tốt."
Anh đưa tay ra, nắm lấy tay tôi. Không phải kiểu nắm siết như người sắp c.h.ế.t đuối trong phòng trị liệu, cũng không phải kiểu bao phủ để x/á/c nhận như ở rừng ngân hạnh. Chỉ đơn giản là nắm lấy. Lỏng lẻo, ấm áp, ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay. Giống như bàn tay này vốn dĩ nên được đặt ở đây vậy.
Tôi không rút tay lại. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ sáng rực suốt cả đêm.
Sau này chúng tôi sắm sửa thêm nội thất, m/ua nồi niêu xoong chảo, trong tủ lạnh bắt đầu có thức ăn. Tay nghề nấu nướng của Bùi Chinh tiến bộ vững chắc, từ mì nước thanh đạm tiến hóa lên mì cà chua trứng, rồi từ mì cà chua trứng tiến hóa lên thịt kho tàu.
Thịt kho tàu làm cũng thường thôi, thịt hơi cứng, màu đường lên không đều. Nhưng lần nào tôi cũng ăn hết sạch.
Lần nào anh cũng hỏi "Thế nào", lần nào tôi cũng bảo "Ngon".
Có một ngày cuối cùng anh cũng nói: "Em không cần lần nào cũng khen ngon đâu, anh biết mình làm chưa tốt mà."
"Đúng là chưa tính là tốt, nhưng có tiến bộ."
"Em có thể góp ý."
"Cho ít nước tương thôi, lửa nhỏ lại một chút, hầm thêm thời gian nữa."
"Chẳng phải em bảo em không biết nấu ăn sao?"
"Em không biết nấu, nhưng em biết ăn."
Anh liếc tôi một cái, món thịt kho tàu ngày hôm sau rõ ràng đã ngon hơn hẳn.
Ngày tháng cứ thế trôi đi. Anh dậy lúc 6h sáng mỗi ngày, trước khi ra ngoài sẽ để bữa sáng trên bàn. Tôi dậy lúc 7h, ăn xong thì đến bệ/nh viện. Buổi chiều thi thoảng anh sẽ tới, có khi không. Khi tới, anh vẫn ngồi trên "chiếc ghế của anh", xem tài liệu hoặc ngẩn người. Khi không tới, anh sẽ gửi tin nhắn, nội dung từ "Ăn chưa" dần phong phú lên thành "Hôm nay nhà ăn có sườn xào chua ngọt" hoặc "Tối nay muốn ăn gì".
Buổi tối cùng nhau về nhà. Đúng vậy, là "nhà" rồi - cùng ăn cơm, cùng dọn dẹp, sau đó mỗi người làm việc của mình. Anh xem báo cáo quân sự, tôi đọc tài liệu Y khoa. Thi thoảng nói với nhau vài câu, đa số lúc là im lặng. Vẫn giống như hồi ở văn phòng.
Nhưng điều khác biệt là, trong sự im lặng này đã có thêm nhiều âm thanh hơn. Tiếng máy hút mùi lúc xào nấu, tiếng nước chảy khi rửa bát, tiếng lật giấy tờ của anh, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của tôi. Kiểu ngày tháng này chẳng có gì đáng để viết cả, cứ như một cuốn sổ nhật ký chi tiêu, bình đạm như nước lọc. Nhưng kiếp trước tôi đã uống nước lọc suốt 31 năm, chưa bao giờ cảm thấy nó có vị gì. Bây giờ thì cảm thấy rồi. Đại khái là vì chiếc cốc đã thay đổi.
…
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook