Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mẹ tôi tách những ngón tay đang nắm ch/ặt của tôi ra, "Con gái cưng à, đừng sợ, mẹ ở ngay bên cạnh con để canh chừng!"
Những đứa trẻ ở đây đã gặp nhiều người giống tôi. Trong số đó có cả bạn bè của chúng. Nên chúng không hề sợ tôi.
Thậm chí có một cô bé tên Niên Niên còn tết tóc cho tôi mỗi ngày.
Có một hôm tôi đang ngồi phơi nắng mặc kệ cô bé làm gì thì làm, bỗng nghe thấy tiếng loảng xoảng từ phía nhà bếp.
Niên Niên sợ hãi run lên. Tôi phản xạ xông thẳng qua đó.
Tôi thấy mẹ tôi té ngã trên đất, cả nồi canh nóng hổi sắp đổ ập vào người bà.
Tôi vội vàng gi/ật phăng chiếc khăn trải giường đang phơi, chắn ngang.
Cả nồi canh nóng đổ hết lên cánh tay tôi, làm thịt thối xì xèo.
"Con gái cưng!" Mẹ tôi bật dậy.
Bà túm lấy cánh tay th/ối r/ữa của tôi, ấn mạnh vào thùng nước lạnh.
Tần Mật nghe tiếng chạy đến, nhìn cánh tay tôi đang bốc khói thì sững sờ: "Nó... nó đang bảo vệ chị sao?"
Tối hôm đó, Tần Mật đưa cho mẹ tôi một lọ huyết thanh nhỏ, "Nó còn nhiều hy vọng hồi phục hơn tôi nghĩ. Hãy thử cái này, có lẽ sẽ giúp được nó."
Mẹ tôi mừng như bắt được báu vật, lập tức tiêm cho tôi một mũi vào sau gáy ngay trong đêm.
Kết quả là tôi bị sốt.
X/á/c sống vốn phải lạnh buốt, giờ trán tôi nóng đến mức có thể chiên trứng.
Mẹ tôi không ngừng xách nước giếng lạnh, lau cho tôi suốt cả đêm. Vừa lau vừa khóc: "Tất cả là tại mẹ quá nóng vội!"
Ngày hôm sau, tôi hạ sốt.
Tần Mật kiểm tra và kinh ngạc phát hiện, lượng thịt thối trong dạ dày tôi đã giảm đi.
"Nó đang chuyển sang chế độ ăn của con người, lượng thức ăn bắt đầu giảm, và khao khát thịt sống cũng ít đi. Tôi nghĩ, có lẽ huyết thanh đã kích hoạt gen nhân loại đang ngủ yên."
Mẹ tôi không hiểu những thuật ngữ đó, bà chỉ biết tôi sắp khỏi bệ/nh.
Bà thấy tôi biết chảy nước dãi khi nhìn món trứng xào thay vì thịt gà sống. Vui mừng đến mức g.i.ế.c hẳn một con gà mái già để ăn mừng.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Nửa đêm của một tuần sau, chuông báo động bỗng vang lên.
Đội tìm ki/ếm t.h.u.ố.c men bị bầy x/á/c sống bao vây ở đầu thị trấn.
Chúng tôi lên xe đi chi viện. Đến nơi, Tần Mật xách hộp t.h.u.ố.c muốn xông ra ngoài.
Mẹ tôi chặn cô ấy lại: "Cô không đ.á.n.h lại chúng đâu, để con gái cưng của tôi đi!"
"Không được, có hơn hai mươi con x/á/c sống ở đó!"
"Con gái cưng của tôi, một mình đ.á.n.h được hai mươi con!" Bà kiêu hãnh vỗ vai tôi.
Tần Mật nửa tin nửa ngờ mở cửa xe. Tôi lao vào màn đêm, rất nhanh sau đó, tiếng đ.á.n.h nhau và tiếng gào thét vang lên từ xa.
Bác Lưu lái xe được c/ứu về lắp bắp không nói nên lời, "C-con bé... Con bé dám x/é x/á/c sống như x/é cải thảo."
Mẹ tôi chạy chậm đến, lấy khăn tay lau mặt cho tôi, "Xem này, m.á.u me be bét hết cả mặt!"
Trên đường về, Niên Niên nằng nặc đòi tôi cõng. Tôi cứng nhắc ngồi xổm xuống, cô bé trèo lên ôm ch/ặt cổ tôi.
Cả nhóm chúng tôi đi rất chậm. Tần Mật đỡ người bị thương, mẹ tôi xách cái hộp t.h.u.ố.c tìm được. Tôi cõng Niên Niên đang ngủ say. Bàn tay nhỏ bé của cô bé vô thức xoa lên khuôn mặt th/ối r/ữa của tôi.
"Chị Náo Náo tốt bụng!" Niên Niên nói mớ, dụi vào lưng tôi.
Mẹ tôi quay mặt đi, đưa tay dụi mắt: "Cơn gió khốn kiếp này mạnh thật, làm cay cả mắt rồi!"
Ngày hôm sau, lũ trẻ tổ chức lễ tuyên dương cho tôi. Phần thưởng là một chiếc vương miện bằng giấy.
Trên đó viết bằng bút màu: Chị Gái Tuyệt Vời Nhất.
Tôi đội vương miện, ngồi trên ghế đẩu nhỏ, đôi mắt vô h/ồn mặc cho lũ trẻ dán kim tuyến lên người tôi.
Tần Mật nhìn từ xa, nói với mẹ tôi: "Có lẽ con bé thật sự có thể hồi phục."
Mẹ tôi nói, "Không phải có lẽ, con gái cưng của tôi nhất định sẽ hồi phục."
Bà vẫn luôn biết điều đó. Con gái bà chỉ là bị bệ/nh hơi lâu một chút. Nhưng rồi sẽ có ngày nó nhảy nhót, và gọi bà là "Mẹ" lần nữa.
12.
Nhưng đêm hôm đó, tôi lại phát sốt lần nữa.
Không phải cơn nóng sốt trước đây. Mà là kiểu sốt lạnh, khí lạnh tỏa ra từ bên trong.
Mẹ tôi lấy hết chăn bông trong trại đắp cho tôi. Tôi vẫn run như cày sàng, răng đ.á.n.h vào nhau cành cạch.
"Cứ thế này thì không ổn!" Tần Mật sờ lên trán tôi đang lạnh buốt.
Trong phòng y tế, tôi bị trói trên chiếc giường sắt, họ sợ tôi co gi/ật tự làm mình bị thương.
Tần Mật lấy m.á.u tôi, m.á.u rút ra đen đặc như mực tàu.
"Thật là q/uỷ quái!" Tần Mật cau ch/ặt mày.
Nửa đêm, tôi yên tĩnh trở lại. Nhưng thịt thối và thịt non trên da tôi bắt đầu một cuộc chiến giằng co. Bên này vừa mọc da mới, bên kia lại rữa ra một lỗ.
Mẹ tôi canh chừng suốt cả đêm.
Trời sáng, Tần Mật mắt đỏ hoe bước vào, tay cầm phiếu xét nghiệm: "Virus đang tranh giành quyền kiểm soát với tế bào nhân loại."
"Vậy là con gái cưng của tôi đang đ.á.n.h nhau với virus sao?"
Mẹ tôi khẽ vỗ vào lồng n.g.ự.c đang phập phồng của tôi, "Cố lên con gái cưng, đ.á.n.h bại cái con virus khốn kiếp đó đi, mẹ biết con làm được mà!"
Ngày thứ ba, tôi bắt đầu trở nên cuồ/ng lo/ạn. Suýt nữa c.ắ.n trúng cô đưa cơm.
May mắn là phút cuối tôi ngoảnh đầu đi, c.ắ.n nát góc bàn.
Sắc mặt Tần Mật càng lúc càng nghiêm trọng. Cuối cùng, cô ấy gọi mẹ tôi ra khỏi phòng.
"Chị Hồng Mai, con bé đang rất nguy hiểm. Vì sự an toàn của lũ trẻ, trước tiên... hãy nh/ốt con bé lại đi."
"Không được!" Mẹ tôi gi/ận đến nỗi bật cả tiếng địa phương ra.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook