26
Cuối năm, quốc yến của hoàng thành đến như đã hẹn.
Tiêu Tịch Ngọc giờ là đại tướng quân, đã có phủ đệ của riêng mình.
Hắn đã hẹn ta từ mấy hôm trước rồi, mặc dù không ngồi cùng xe ngựa, nhưng phải cùng nhau đến hoàng thành.
Ta mở chiếc hộp trang điểm làm bằng gỗ tử đàn, lấy cây trâm đàn hương ra, cài lên tóc.
Ta ngồi trong xe ngựa, tựa người bên cửa sổ, im lặng chờ đợi.
Trăng sáng đã lên cao, nhưng vẫn chưa thấy xe ngựa nào từ phủ tướng quân đi ra.
Sau vài nén hương, có tiếng vó ngựa tiến lại gần, ta vô thức vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, lại thấy một người đàn ông xa lạ dừng lại cạnh xe ngựa của ta.
Hắn xoay người xuống ngựa, quỳ một gối hành lễ với ta, lấy ra lệnh bài của phủ tướng quân, rồi đứng dậy tiến đến trước xe ngựa, đưa một lá thư qua rèm cửa.
Chữ viết tay trên phong thư đẹp đẽ phóng khoáng, trên đó viết: Thân gửi Thẩm Nam Kiều.
Chỉ vỏn vẹn 5 chữ, đã khiến lòng ta hoảng hốt.
Đầu ngón tay ta run run, nhận lấy phong thư.
“Quốc yến sắp bắt đầu, tướng quân ra lệnh cho thuộc hạ đưa quận chủ đến hoàng thành an toàn.”
Người đàn ông bắt đầu đ/á/nh ngựa, chậm rãi đi về hướng hoàng thành.
Ta mở phong thư, vuốt thẳng lá thư.
“Kiều Kiều, thấy chữ như thấy mặt.”
Bình Châu bất ngờ xảy ra bạo lo/ạn, trong cung truyền tin khẩn cấp, lệnh ta dẫn 10 nghìn binh mã đi trấn áp.
Kiều Kiều, trong lòng ta có nàng, đợi ta trở về sẽ cưới nàng.
Nếu như không thể trở về, thì đời này kiếp này, xin đừng quên ta.”
Bình Châu? Bạo lo/ạn?
Nhưng tại sao chỉ phái mỗi đại tướng quân là hắn đi?
Mười nghìn binh mã, sao mà đủ trấn áp cả Bình Châu?
Ta nhắm hai mắt, không ngừng hít thở thật sâu, nhưng vẫn không kìm nén được cảm giác chua xót đang trào lên cổ họng.
Thành Kim Lăng đêm nay cực kỳ náo nhiệt, hàng ngàn chiếc đèn lồng thắp lên bốn phía, dòng người bất tận chìm trong cuộc vui, khắp nơi đèn hoa rực rỡ, sáng như ban ngày.
Sau khi hít vài hơi, ta mở mắt, lấy đồ vật ở trong phong thư ra.
Là một cây trâm khắc mây bằng bạch ngọc.
Hình dáng gần tương tự với chiếc trâm đang cài trên tóc ta.
Những cảm xúc vừa mới đ/è nén cuối cùng cũng bộc phát, mười ngón tay ta như thể đã mất đi sức lực, đang run lẩy bẩy.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên tay, bỏng rát.
“Quận chủ, đến hoàng thành rồi ạ.”
Bên tai truyền đến tiếng khóm trúc lao xao, mùi ngọt thơm của bát trân ngọc thực (*các món ngon làm từ tám loại nguyên liệu quý hiếm) trong quốc yến cứ vờn quanh cánh mũi.
Ta kiềm chế không được khóc, nói một tiếng “Ừ”.
Bình luận
Bình luận Facebook