Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó nữa, khi mấy hộp sữa trong phòng bệ/nh trống không, theo bản năng tôi định chui vào, kết quả là nhảy lên được nửa đường mới phản ứng lại, nhưng vì không phanh kịp nên cuối cùng đầu va cái “cộp” xuống đất.
Giang Túng sợ hết h/ồn, còn tưởng tôi bị thương rồi.
Kết quả câu đầu tiên khi tôi lồm cồm bò dậy là: “Đầu của em chắc bị bẹp mất rồi.”
Lại làm anh bật cười.
Giang Túng nhìn tới nhìn lui thật kỹ, nói: “Không bẹp, vẫn tròn lắm, giống hệt đầu mèo con.”
Tôi lập tức cảnh giác: “Thế ạ? Em cảm thấy vẫn giống đầu người hơn chứ.”
Giang Túng: “Vốn dĩ là đầu người mà, sao lại dùng từ 'giống'?”
Tôi vội bịt miệng lại. Đại n/ão vận hành đi/ên cuồ/ng cũng không nghĩ ra được cái cớ nào, cuối cùng đành phải đ/á/nh trống lảng.
“Tại sao anh cứ bảo em giống mèo thế? Mèo có gì đặc biệt đâu? Em đâu có giống mèo lắm nhỉ?”
Anh như chợt nhớ ra điều gì đó, để lộ một nụ cười rất nhạt.
“Xin lỗi nhé, bởi vì anh có một bé mèo rất đáng yêu, không hiểu sao cứ thấy em và nó rất giống nhau.”
Tôi bỗng thấy hơi ngượng ngùng, thẹn thùng hỏi.
“Bé mèo của anh thực sự đáng yêu lắm sao? Đáng yêu nhất thế giới luôn ạ?”
“Ừ, đáng yêu nhất thế giới.” Anh đáp.
“Oa...” Tôi dùng giọng điệu rất khoa trương nói, “Hóa ra là đáng yêu đến thế cơ à!”
...
Tóm lại là, học cách trở thành một con người thực sự vô cùng gian nan.
Không chỉ mình tôi, mà Giang Túng và Tề Diêu cũng có vẻ sống rất vất vả.
Ví dụ như tôi không biết dùng đũa ăn cơm, chỉ có thể dùng thìa hoặc dùng tay bốc, sau này Giang Túng khỏe hơn một chút, thậm chí là anh đút cơm cho tôi, còn cầm tay chỉ việc dạy tôi dùng đũa.
Ví dụ như tôi tay không bắt thạch sùng, kết quả Tề Diêu nhìn thấy suýt chút nữa là “đăng xuất” tại chỗ, Giang Túng cũng bảo gan tôi lớn thật đấy.
Lại ví dụ như cuối cùng tôi vẫn không nhịn được, dùng một vuốt hất cái ly nước Giang Túng để trên bàn xuống đất. “Xoảng” một tiếng, nghe sướng tai thật sự!!
Chương 7
Phiên ngoại
Chương 6
Chương 5
Chương 17
Chương 53: Âm luật Thôi Phán quan
Bình luận
Bình luận Facebook