Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ngân Hà Lữ Khách
- Bí mật của Chu gia
- Chương 5
Tối hôm đó ta lẻn vào thư phòng của lão gia.
Đám gia đinh canh cửa, đứa thì bị ta điều đi chỗ khác, đứa thì bị ta đ/á/nh th/uốc mê. Cửa thư phòng không khóa.
Ta lục lọi khắp nơi và tìm thấy một cái hộp gỗ, mở ra xem.
Cuốn bí tịch nằm ngay bên trong đó.
Ta đọc kỹ cuốn bí tịch từ đầu chí cuối rồi mỉm cười.
Hóa ra tà thuật này là tổ tiên Chu gia m/ua từ một pháp sư vùng Miêu Cương. Vị pháp sư đó trước khi ch*t có dặn: Thuật này có phản phệ, dùng phải hết sức cẩn thận.
Chu gia đã phớt lờ lời cảnh báo, họ đã dùng nó suốt mấy trăm năm, đ/á/nh đổi bằng hàng chục mạng người để nối dõi tông đường cho đến tận hôm nay.
Ta khép cuốn bí tịch lại, ta đã tìm được cách rồi.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, còn hai ngày nữa là đến Tết.
Chu gia trang hoàng đèn hoa rực rỡ, thiếu gia vui vẻ nên ăn thêm được một bát cơm.
Chỉ có ta biết trong bát cơm đó đã được trộn thêm thứ gì — đó là tâm huyết của đứa trẻ trong bụng ta và tro tàn từ chiếc áo lót của hắn.
Ta đã đọc được trong bí tịch: Muốn kẻ ăn thịt trở thành kẻ bị ăn thịt thì cần phải có hai thứ này.
Khi hắn ăn vào, tà thuật sẽ bắt đầu vận hành ngược lại.
Hôm nay là ngày đầu tiên.
Hắn ăn thêm một bát cơm, nhưng chưa đầy một canh giờ sau hắn đã lại kêu đói.
"A Tú, còn cái gì ăn được không?" Hắn chạy vào bếp lục tung mọi thứ lên.
Bà bếp gi/ật mình: "Thiếu gia, cậu vừa mới ăn xong mà!"
"Bớt nói nhảm đi, mau tìm đồ ăn cho ta!"
Hắn lôi ra một đĩa màn thầu ng/uội lạnh rồi tống sạch vào mồm chỉ trong nháy mắt.
Lại lôi ra một miếng thịt hun khói, chẳng thèm nhai mà cứ thế nuốt chửng.
Ta quay người bỏ đi.
Chỉ cần năm ngày nữa thôi. Sau năm ngày hắn sẽ biến thành một con q/uỷ ch*t đói vĩnh viễn không bao giờ no.
Mồng ba Tết.
Thiếu gia đã ba ngày ba đêm không chợp mắt lấy một giây.
Không phải hắn không muốn ngủ mà là không thể ngủ nổi.
Cứ hễ nhắm mắt là lại thấy đói, đói đến cồn cào gan ruột, đói đến mức t/âm th/ần hoảng lo/ạn.
Hắn đã ăn sạch mọi thứ có thể ăn được trong bếp, giờ bắt đầu gặm thịt sống, gặm cả lõi bắp cải và cắn cả lớp vôi trên tường.
Lão gia sợ quá, ngay trong đêm đã sai người đi mời lão đạo sĩ đến.
Khi lão đạo sĩ tới nơi, thiếu gia đang bị bốn tên gia đinh đ/è ch/ặt trên giường.
Hắn vẫn vùng vẫy đi/ên cuồ/ng, miệng rên rỉ và đang tự gặm lấy mu bàn tay của mình — gặm đến mức m/áu chảy đầm đìa, lộ cả xươ/ng trắng ra ngoài.
Lão đạo sĩ đứng bên giường quan sát rất lâu, sắc mặt từ từ trắng bệch.
Lão gia đứng bên cạnh cuống quýt: "Đạo trưởng, ông mau xem xem đứa trẻ này bị làm sao thế này?"
Lão tiến lại gần cạy miệng thiếu gia ra rồi nhìn vào trong một cái.
Thiếu gia vẫn vùng vẫy, nước miếng lẫn với m/áu chảy đầy tay lão.
Lão đứng thẳng người dậy, rút khăn tay lau sạch m/áu trên tay mình.
"Lão gia." Lão nói bằng giọng bình thản: "Hãy chuẩn bị hậu sự đi."
Lão gia bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống đất.
"Đạo... Đạo trưởng, ông nói cái gì cơ?"
"Bị cắn ngược lại rồi. Chu gia đã ăn thịt người ta bao nhiêu năm nay, giờ đến lúc phải trả giá rồi."
"Không thể nào!" Lão gia lao tới túm lấy tay áo lão: "Chẳng phải sư phụ ông nói thuật này vô cùng chắc chắn sao? Ông mau nghĩ cách đi chứ!"
Đạo sĩ hất tay lão ra: "Vô phương c/ứu chữa. Thuật đã phản phệ thì thần tiên cũng chẳng c/ứu nổi."
Nói rồi lão quay bước ra cửa.
"Đứng lại!" Lão gia bật dậy chắn đường: "Ông không được đi! Tôi đã trả cho ông bao nhiêu tiền cơ mà!"
Lão đạo sĩ nhìn lão gia rồi khẽ cười: "Lão gia, chúng tôi chỉ là người b/án thuật, không bao gồm dịch vụ hậu mãi đâu."
Mặt lão gia đỏ gay như gan heo, đột nhiên ông ta rút một thanh ki/ếm treo trên tường ra.
"Hôm nay nếu ông không c/ứu sống con trai tôi thì đừng hòng bước chân ra khỏi cửa này!"
Sắc mặt lão đạo sĩ thay đổi, nhưng lão nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn sang phía thiếu gia đang co gi/ật trên giường rồi lại nhìn sang ta đang đứng ở cửa.
Lão từ trong ống tay áo móc ra một cái lọ sứ nhỏ.
"Được thôi. Ở đây có một viên th/uốc có thể tạm thời áp chế sự phản phệ, nhưng chỉ có tác dụng trong ba ngày."
"Sau ba ngày cần phải có một thứ làm th/uốc dẫn thì mới có thể hóa giải hoàn toàn tà thuật này."
Mắt lão gia sáng rực lên: "Thứ gì? Ông nói mau!"
Đạo sĩ nhìn về phía ta.
"Đứa trẻ trong bụng cô ta."
Tim ta thắt lại. Lão gia cũng nhìn về phía ta, ánh mắt đó chẳng khác gì nhìn một con lợn chuẩn bị đem đi mổ thịt.
"Người đâu!" Lão hét lớn.
Hai tên gia đinh lập tức xông vào phòng.
"Giữ ch/ặt lấy nó cho ta!"
Ta lùi lại một bước, đưa tay ôm lấy bụng mình.
"Lão gia, đây chẳng phải là cháu nội của ông sao?"
"Cháu nội?" Lão cười lạnh: "Con trai ta sắp ch*t rồi, ta cần cháu nội để làm cái gì nữa? Giữ lấy nó!"
Hai tên gia đinh lao vào ta.
Ta né được một đứa nhưng lại bị đứa kia túm ch/ặt lấy cánh tay. Trong lúc giằng co, cây rìu giấu trong ống tay áo rơi xuống đất phát ra một tiếng "keng" khô khốc.
Lão gia cúi xuống nhìn rồi nhặt cây rìu lên.
"Rìu sao?" Ông ta nhìn ta bằng ánh mắt hoàn toàn khác: "Cô mang theo thứ này... cô định làm cái gì?"
Ta im lặng. Ông ta nhìn cây rìu rồi lại nhìn ta, đột nhiên bật cười một cách rợn người.
"Tốt, tốt lắm." Lão gia nói liên tiếp ba từ tốt: "Hóa ra cô đã sớm có mưu đồ rồi. Vậy thì đừng trách ta đ/ộc á/c."
Lão nắm ch/ặt cây rìu tiến về phía ta.
"Lão gia." Đạo sĩ đứng sau nhắc nhở: "Phải lấy sống, lấy ch*t là không dùng được đâu."
"Ta biết rồi."
Lão gia đứng trước mặt ta, giơ cao cây rìu nhắm thẳng vào bụng ta.
"Giữ ch/ặt nó, đừng để nó nhúc nhích."
Hai tên gia đinh đ/è ch/ặt lấy ta không cho cựa quậy. Ta nhìn cây rìu càng lúc càng tiến gần đến bụng mình.
Đột nhiên phía sau vang lên một tiếng động lớn.
"Thiếu gia! Thiếu gia chạy mất rồi!"
Ta quay đầu lại nhìn.
Thiếu gia trên giường đã biến mất, bốn tên gia đinh lúc trước đang nằm la liệt dưới đất, đứa thì ôm cổ, đứa thì ôm tay, m/áu chảy đầm đìa.
Lão gia ngẩn người: "Người đâu rồi?"
Vừa dứt lời, một bóng đen từ gầm giường lao vọt ra, nhắm thẳng vào lão gia mà vồ tới.
Đó chính là thiếu gia.
Mắt hắn đỏ ngầu, mặt đầy m/áu, miệng còn đang ngậm một miếng thịt — không biết là cắn từ trên người tên gia đinh nào.
Hắn vồ lấy lão gia, ngoạm ch/ặt lấy bàn tay đang cầm rìu của ông ta.
Lão gia thét lên một tiếng đ/au đớn, cây rìu rơi xuống đất.
Thiếu gia nhất quyết không buông, hắn giống như một con chó đi/ên cuồ/ng cắn x/é, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đ/áng s/ợ.
"Đồ s/úc si/nh! Đồ s/úc si/nh!" Lão gia dùng bàn tay còn lại đ/ấm túi bụi vào đầu hắn. Một cái, hai cái, rồi ba cái.
Nhưng thiếu gia vẫn không hề nhả ra. M/áu từ tay lão gia chảy xuống đất thành một vũng lớn.
Lão đạo sĩ đứng bên cạnh, mặt mũi trắng bệch vì sợ hãi.
Nhân lúc không ai chú ý, ta từ từ cúi xuống nhặt cây rìu lên.
Cuối cùng thiếu gia cũng nhả ra, hắn ngẩng đầu lên, trong miệng đang ngậm một thứ — chính là ngón tay của lão gia.
Hắn nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng vào bụng. Sau đó hắn quay đầu lại, nhìn trân trân vào lão đạo sĩ.
Lão đạo sĩ lùi lại một bước: "Đừng... đừng lại đây..."
Thiếu gia bò về phía lão, hắn bò rất chậm, bụng áp sát xuống đất, dùng cả chân lẫn tay để trườn đi, vừa đi vừa chảy nước miếng ròng ròng.
Lão đạo sĩ quay người bỏ chạy nhưng thiếu gia đã lao tới ôm ch/ặt lấy chân lão, ngoạm một miếng thật sâu vào bắp chân.
Đạo sĩ thét lên rồi ngã gục xuống đất. Thiếu gia trèo lên người lão và bắt đầu cắn x/é: cắn chân, cắn bụng, rồi đến ng/ực.
Tiếng kêu c/ứu của lão đạo sĩ ngày một yếu dần rồi tắt hẳn. Lão gia ôm lấy bàn tay c/ụt ngón, thu mình vào góc tường, cả người r/un r/ẩy bần bật.
Khắp phòng nồng nặc mùi m/áu tanh, đám gia đinh đã sớm chạy sạch không còn một mống.
Ta nắm ch/ặt cây rìu đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát tất cả.
Thiếu gia cắn rá/ch bụng lão đạo sĩ, chui đầu vào bên trong lục lọi. M/áu b/ắn tung tóe khắp nơi: trên tường, trên giường và cả trên rèm cửa.
Lão gia đột ngột bật dậy định chạy ra cửa. Ta từ phía sau đuổi tới, vung một rìu ch/ém thẳng vào chân lão.
Lão ngã sấp xuống đất, kêu la thảm thiết.
"Cô... con tiện nhân này..."
Ta chẳng nói chẳng rằng, lại vung thêm một rìu nữa vào cái chân còn lại của ông ta. Lão gia không thể bò được nữa, nằm bẹp dưới đất như một con chó ch*t.
Ta vòng ra trước mặt ông ta rồi ngồi thụp xuống.
"Lão gia." Ta nói: "Chu gia đã ăn thịt người ta bao nhiêu năm, bây giờ đã đến lúc phải trả lại rồi."
Lão gia nhìn ta, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi tột độ.
"Cô... cô định làm cái gì?"
"Không làm gì cả." Ta đứng dậy: "Cứ để thiếu gia ăn xong rồi tính tiếp."
Thiếu gia đã ăn xong lão đạo sĩ, hắn quay đầu nhìn về phía này. Đôi mắt hắn đỏ rực, mặt đầy m/áu, khóe miệng còn dính cả một đoạn ruột.
Nhìn thấy lão gia, mắt hắn bỗng sáng lên rồi lầm lũi bò tới. Lão gia cố sức lùi lại nhưng hai chân đã bị ta ch/ém đ/ứt, không tài nào cử động nổi.
"Đừng... đừng lại đây... ta là cha con mà... ta là cha ruột của con đây..."
Thiếu gia chẳng màng tới lời lão gia, hắn trèo lên người ông ta rồi ngoạm một miếng thật sâu. Tiếng thét x/é lòng của lão gia vang lên. Ta xoay người bước đi.
Đến cửa phòng ta lấy một chiếc mồi lửa ra.
Rèm cửa vốn làm bằng lụa là, vừa chạm lửa đã bùng ch/áy dữ dội, chỉ trong nháy mắt ngọn lửa đã lan lên tận mái nhà.
Ta đứng ở cửa, ngoảnh đầu nhìn lại lần cuối.
Thiếu gia vẫn đang mải miết ăn, lão gia vẫn đang gào thét. Ngọn lửa ngày một lớn hơn, cho đến khi tiếng kêu của lão gia tắt hẳn và bóng dáng thiếu gia bị nhấn chìm trong biển lửa.
Tỷ tỷ ơi, em đã cho hắn ăn no rồi đấy.
Ta đứng ở cửa quan sát một hồi rồi quay bước rời đi. Đám ch/áy ở Chu gia kéo dài suốt ba ngày ba đêm mới tắt.
Ta đứng bên cạnh đống tro tàn, nhìn thanh xà ngang cuối cùng đổ sập xuống. Đứa trẻ trong bụng ta từ lâu đã không còn cử động nữa.
Như vậy cũng tốt, giống Chu gia không nên tồn tại trên đời này.
Ta xoay người đi về hướng làng cũ, mới bước được ba bước thì chân tay bủn rủn, quỳ sụp xuống đất.
Trước mắt ta tối sầm lại. Trong cơn mê sảng, ta thấp thoáng thấy một bóng người đang đứng ở đầu làng.
Đó chính là tỷ tỷ ta. Tỷ tỷ đang mặc bộ đồ đỏ rực ngày xuất giá và mỉm cười nhìn ta.
(Hết)
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 15
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook