Cô ấy nói cô ấy là con người

Cô ấy nói cô ấy là con người

Chương 26

05/04/2026 17:38

Tóc cô ấy bị gió thổi tung chút ít.

Tôi nói, "Thử đi."

Cô ấy gật đầu.

Xe chạy tới cổng khu dân cư, cô ấy vẫn im lặng.

Hai tay đặt trên đùi.

Nắm ch/ặt.

Như đang ghì xuống thứ gì đó.

Cổng có hai người đang đứng.

Một ông lão.

Một mắt trắng dã.

Mắt còn lại đục ngầu.

Bên cạnh là bà lão.

Chống gậy.

Tay run.

Xe dừng.

Cô ấy không vội bước xuống.

Chỉ nhìn họ.

Rất lâu.

Tôi không thúc giục.

Cô ấy tự mở cửa.

Từng bước đi tới.

Bước thật chậm.

Băng quấn chân vẫn chưa tháo.

Ông lão cũng nhìn cô.

Đứng thẳng người.

Nhưng vai hơi sụp.

Khoảng cách giữa hai người không xa.

Nhưng không ai lên tiếng trước.

Không khí tĩnh lặng.

Cuối cùng, bà lão bước tới.

Bà tiến một bước.

Gậy gõ xuống đất.

Tiếng vang khẽ.

"Về là tốt rồi." Bà nói.

Chỉ bốn chữ.

Cô ấy gật đầu.

Môi mấp máy.

Không thành tiếng.

Khoảnh khắc sau, cả người cô đổ về phía trước.

Bà lão dang tay đỡ lấy.

Ôm ch/ặt.

Gậy rơi xuống đất.

Ông lão đứng bên.

Không nhúc nhích.

Chỉ ngước con mắt lành lên, nhìn cô ấy.

Tôi không nhìn nữa.

Quay về phía xe.

Đi được hai bước, nghe tiếng cô ấy gọi.

"Luật sư Diệp."

Tôi dừng lại.

Ngoảnh lại.

Cô ấy đứng đó.

Mắt hơi đỏ.

Nhưng không khóc.

"Sao anh lại giúp tôi?" Cô ấy hỏi.

Tôi suy nghĩ.

Thực ra mấy ngày nay tôi cũng tự hỏi điều này.

Tôi nói, "Vì cô nói mình là con người."

Tôi nhìn cô ấy, "Tôi tin."

Cô ấy ngẩn ra.

Rồi gật đầu.

Không nói thêm.

Tôi quay về văn phòng luật.

Danh sách chương

4 chương
05/04/2026 17:38
0
05/04/2026 17:38
0
05/04/2026 17:38
0
05/04/2026 17:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vị hôn phu treo móc khóa thỏ đôi, vừa chống lưng cho cô vừa cầu tái hợp

Chương 9

5 phút

Hệ thống đấu giá hải sản ngừng hoạt động, anh mới vỡ lẽ anh vợ đã chuyển khoản trợ cấp bảo quản lạnh vào tài khoản công ty tàu của riêng mình.

Chương 12

7 phút

Trước ngày kiểm kê tại hiệu thuốc cộng đồng, cô mới phát hiện người anh họ đã chuyển tiền hoàn trả vật tư y tế vào tài khoản chăm sóc của mẹ mình.

Chương 11

12 phút

Công chúa hiệp sĩ

Chương 8

15 phút

Cảng Victoria không mưa

Chương 10

17 phút

Tôi đi tù thay em gái bảy năm, cả nhà lại tuyên bố tôi đã chết

Chương 18

22 phút

Trong tim chứa cả non sông, chẳng thấy mùa xuân về

Chương 17

26 phút

Nguyện người năm năm an ổn, chẳng còn sớm tối biệt ly

Chương 17

31 phút
Bình luận
Báo chương xấu