Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17
Sau nửa năm bị Chu Cảnh Nặc dùng song sắt, khóa cửa nhận diện khuôn mặt và đủ kiểu “kiểm tra tình yêu” giám sát ch/ặt chẽ. Cuối cùng vị đại gia này cũng có dấu hiệu nới lỏng chút xíu.
Biểu hiện là hắn cho phép tôi buổi chiều đi chơi bóng với Tống Thành.
“Chu Cảnh Nặc ngày càng bi/ến th/ái, mày nói xem hắn kiểm tra mày bao nhiêu lần rồi.” Tống Thành vừa dẫn bóng vừa than.
Tôi không tiện nói thật là tôi thích kiểu đó.
Tôi nhắm rổ ném một cú đẹp mà… trượt hoàn toàn: “C/âm đi, cho tao ra hít thở chút không khí tự do đã là ân điển rồi.”
Quả bóng lăn ra ngoài sân, một cậu trai mặc đồ thể thao sáng màu, sạch sẽ gọn gàng cúi xuống nhặt lên.
Là Thẩm Mộc.
Tôi khựng lại.
Từ lần gặp gượng gạo ở sân bay nửa năm trước, tôi chưa từng gặp lại cậu ấy.
Hệ thống sau đó cũng im bặt, chắc là hoàn toàn bỏ cuộc, ôm cái tiền thưởng 0 đồng mà khóc ngất.
Thẩm Mộc chuyền bóng lại, giọng nhỏ nhẹ: “Có tiện… nói chuyện chút không?”
Tống Thành rất biết điều, ôm bóng: “Ờ… tao đi m/ua nước.”
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Cái gì phải đến thì cũng sẽ đến.
Dù sao cũng là con bướm như tôi đ/ập cánh lung tung, làm nát kịch bản cuộc đời người ta.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị cậu ấy m/ắng một trận hoặc bị t/át vài cái.
Chúng tôi ngồi xuống ghế dưới bóng cây, Thẩm Mộc có vẻ hơi căng thẳng, tay vân vê đường chỉ trên quần.
“Tôi… tôi biết có thể hơi đường đột. Tôi cũng có một hệ thống.”
Tôi: …? Hệ thống b/án sỉ à.
“Nó nói với tôi, tôi là nhân vật chính của thế giới này.”
Thẩm Mộc nhìn quanh, x/á/c nhận không có ai rồi nói tiếp: “Nó còn nói, anh là người xuyên không muốn về nhà nhưng bị sếp Chu… giữ lại.”
Tôi tâm trạng phức tạp gật đầu: “Đại khái vậy.”
Dù chữ “giữ” bây giờ khá đa nghĩa, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc dùng dây trang sức dụ dỗ, dùng nhan sắc làm tôi mê muội, dùng đồ ăn nuôi tôi và dùng sự nuông chiều vô hạn khiến tôi dần mất khả năng tự lập.
Tôi hỏi: “Cậu không trách tôi sao?”
“Tại sao tôi phải trách anh?” Cậu ấy nghiêng đầu hỏi rất nghiêm túc.
“Ơ?” Tôi ngẩn ra.
“Hệ thống nói tôi vốn phải theo kịch bản, gặp sếp Chu, yêu nhau, trải qua sóng gió rồi sống hạnh phúc. Nó nói đó là sắp xếp hợp lý, hoàn hảo nhất.”
Cậu ấy dừng lại, nhẹ nhàng cười: “Nhưng chuyện thích ai, ở bên ai, cũng phải bị cố định sao? Như vậy chẳng kỳ lạ à?”
Tôi há miệng mà không nói được gì.
“Con người là sinh vật sống, cảm xúc là thay đổi, làm gì có cái gọi là bắt buộc.”
Thẩm Mộc đan tay đặt lên đầu gối: “Chẳng lẽ chỉ vì một thiết lập mà tôi nhất định phải yêu một người cụ thể? Hoặc vì một sự cố mà phải h/ận một người không hề làm sai gì?”
Cậu ấy quay lại nhìn tôi, ánh mắt trong veo thẳng thắn: “Trần Th/ù Niên, anh chỉ là thích một người, mà người đó cũng thích anh. Có gì sai đâu?”
Cổ họng tôi khô khốc: “Hệ thống không làm khó cậu à?”
“Nó à?” Thẩm Mộc chớp mắt, cười tinh nghịch: “Nó sụp đổ lắm, nhất là khi phát hiện sếp Chu… chấp niệm với anh vượt xa tưởng tượng. Nó thử sắp xếp đủ kiểu gặp gỡ tình cờ, m/ập mờ công sở, anh hùng c/ứu mỹ nhân nhưng tất cả đều vô dụng.”
“Sau đó nó cũng bó tay, còn thương lượng với tôi.Nó bảo hay đổi tuyến, cho tôi một nam chính công thứ hai dịu dàng chu đáo.”
Thẩm Mộc tự nói xong cũng bật cười: “Tôi từ chối. Tôi nói với nó, tôi không phải nhân vật trong game của nó, cuộc sống của tôi, tôi muốn tự quyết.”
Cậu ấy nhìn tôi, dịu dàng mà kiên định: “Vậy nên Trần Th/ù Niên, anh không cần áy náy, cũng không cần gánh nặng.”
Tôi bỗng thấy nhẹ lòng trước ánh mắt đó.
Điện thoại rung liên hồi.
Tôi nhận cuộc gọi kiểm tra định kỳ: “Đợi chút, tôi nghe điện thoại.”
“Bé con, đang chơi bóng à? Chỉ có Tống Thành thôi chứ?”
“Ừ, với Tống Thành, còn gặp một người bạn, nói chuyện chút.”
“Bạn?” giọng Chu Cảnh Nặc hơi cao lên: “Nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi? Làm gì? Quen nhau thế nào? Mấy giờ về, về rồi còn yêu anh không?”
Thẩm Mộc đứng bên cạnh nghe, mắt dần mở to, lộ rõ vẻ chấn động.
Tôi dỗ mãi hắn mới yên tâm.
Sau khi tôi cúp máy, ánh mắt Thẩm Mộc nhìn tôi càng thêm thương cảm.
Tôi cười gượng: “Không sao, cậu nói tiếp đi.”
Cậu ấy nghiêm túc: “Nếu cần hỗ trợ pháp lý, tôi quen luật sư khá tốt.”
18
Không biết từ lúc nào điện thoại hết pin.
Tôi và Thẩm Mộc nói chuyện thêm một lúc, giải thích rõ tôi thật ra rất hưởng thụ cuộc sống này.
Thẩm Mộc có biểu cảm phức tạp gật đầu tỏ ý hiểu.
Trên đường về tiện m/ua một hộp dâu tây Chu Cảnh Nặc thích ăn, về đến nhà muộn hơn giờ hẹn nửa tiếng.
Đến nơi, cửa khép hờ, bên trong vang lên giọng nói gấp gáp.
“Điều hết camera giao thông có thể điều đi.”
“Vị trí cuối cùng của điện thoại ở đâu? Gần nhà Tống Thành?”
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa.
“… Tìm! Nhất định phải tìm được! Nếu cậu ấy…”
“Em về rồi.”
Giọng Chu Cảnh Nặc đột ngột dừng lại.
Khoảnh khắc thấy tôi đứng ở cửa, cả người hắn cứng đờ, mắt lập tức đỏ lên.
“Chu Cảnh Nặc?” Tôi bị dọa: “Anh sao vậy? Có chuyện gì? Anh đi tìm ai?”
Hắn như cuối cùng x/á/c nhận tôi là thật.
Một bước tiến tới, kéo tôi vào lòng.
“Anh tưởng em đi rồi, tưởng em thật sự không cần anh nữa.”
“Anh nhớ lại hết rồi. Anh biết em sẽ rời đi, biết từ lâu rồi. Em không thuộc thế giới này, anh không giữ được em…”
Hắn nói lộn xộn, ôm tôi càng lúc càng ch/ặt.
“Anh sợ lắm, Trần Th/ù Niên, anh sợ em bỏ anh.”
Tôi ngơ ngác bị hắn ôm, vai áo nhanh chóng ướt một mảng.
Trong lòng tôi mềm nhũn. Tôi giơ tay, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
“Em đi đâu chứ? Nhà em ở đây, người yêu em ở đây, em đi đâu được?”
“Chỉ là điện thoại hết pin thôi.”
“Đừng sợ, Chu Cảnh Nặc, em không đi.”
19
Hệ thống: [Cậu đi/ên rồi à Trần Th/ù Niên? Cậu thật sự không đi nữa? Không về nhà nữa?]
Tôi nằm trong lòng Chu Cảnh Nặc, hắn ngủ rồi vẫn nắm ch/ặt góc áo ngủ của tôi, hơi thở đều đều phả lên cổ.
Tôi chậm rãi đáp trong đầu: [Không đi nữa.]
Hệ thống: [Cậu cậu cậu… n/ão yêu đương là bệ/nh, phải chữa!]
Tôi đưa tay véo má Chu Cảnh Nặc, hắn vô thức cọ vào lòng bàn tay tôi.
[Ở đây có thứ tao muốn hơn.]
Hệ thống đ/au lòng: [Tình yêu là thứ không đáng tin nhất! Giờ hắn yêu cậu sâu đậm, nhưng Thẩm Mộc vẫn tồn tại, ý chí thế giới sẽ tìm cách sửa lại quỹ đạo! Lỡ một ngày Chu Cảnh Nặc bị kéo về cốt truyện, cậu không có được người, cũng không về được nhà, đến khóc cũng không có chỗ!]
[Này hệ thống.] Tôi cố giảng đạo lý.
[Sao mày chỉ lo anh ta thay lòng, mà không lo tao thay lòng trước? Lỡ tao chán cái mặt đó, hoặc thấy anh ta quản quá nhiều, tao đ/á anh ta trước thì sao?]
Hệ thống nghẹn họng, rất lâu không nói gì.
[Nếu thật sự có ngày đó, thì chia tay thôi. Tao không có gì không chịu nổi. Nhưng hiện tại, ngay lúc này, tao chọn ở lại, hậu quả tự chịu, cam tâm tình nguyện.]
Rất lâu sau, hệ thống cuối cùng cũng thỏa hiệp: [… Được rồi. Ký chủ, cậu thắng. Tôi đi viết đơn từ chức… à không, báo cáo nhiệm vụ thất bại. Chúc cậu hạnh phúc.]
Người trong lòng cựa đầu: “Sao còn chưa ngủ?”
Tôi cười, tay luồn vào trong áo hắn: “Đang nghĩ sao em giỏi chọn người vậy.”
Hắn lật người đ/è lên: “Yêu anh không?”
Tôi đặt tay lên ng/ực hắn: “Nghe thấy câu trả lời chưa?”
[TOÀN VĂN HOÀN.]
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook