Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sầm Liệt bật dậy.
Móng hổ chống mạnh xuống đất.
Trong không khí tràn ngập mùi tanh ẩm sau cơn mưa.
Hai chân tôi hơi mềm nhũn.
Nhưng miệng lại nhanh hơn n/ão.
"Nếu một bữa chưa đủ no..."
"Tôi nấu cho anh ba ngày."
"Điều kiện là..."
"Ngồi xuống ăn."
"Thanh toán."
"Và..."
"Đừng đụng vào khách của tôi."
Sầm Liệt nhìn tôi.
Ánh mắt như đang đá/nh giá.
Rốt cuộc...
Con người bé tí này lấy đâu ra lá gan lớn như vậy?
Thật ra...
Tôi cũng muốn biết.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Thương Nhạc đứng giữa màn mưa.
Mái tóc đen đã ướt sũng.
Đôi tai sói xám đen dựng cao trên đỉnh đầu.
Anh không mang ô.
Cả bầu không khí đêm núi dường như đều đ/è nặng trên vai anh.
Khoảnh khắc anh bước vào.
Đồng tử của Sầm Liệt co rụt lại.
"Ra ngoài."
Thương Nhạc lạnh lùng nói.
Sầm Liệt gầm khẽ.
"Ngươi quản nhiều quá."
"Ta bảo ngươi cút."
"Quán của cô ấy..."
"Ta quản chắc rồi."
Lời vừa dứt.
Từ sân sau và khu rừng đồng thời vang lên từng tràng sói tru.
Tiếng tru không hề tiến gần quán ăn.
Nhưng lại giống như dựng lên một bức tường vô hình, chắn vững bên ngoài màn mưa.
Chiếc đuôi Sầm Liệt căng cứng.
Rõ ràng anh ta không muốn đối đầu trực diện với cả bầy sói ở đây.
Anh liếc đống thức ăn đã gần sạch.
Hừ lạnh một tiếng.
Ngậm nửa tảng sườn còn lại rồi quay người đi ra ngoài.
Tôi lập tức đuổi theo tới cửa.
Mưa táp thẳng xuống mặt.
"Đứng lại!"
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Sầm Liệt quay đầu.
Tôi chìa tay ra.
"Tiền."
Ánh mắt Thương Nhạc rơi lên gương mặt tôi.
Trong thoáng chốc...
Hình như anh hơi sững người.
Sầm Liệt nheo mắt.
Đột nhiên gi/ật phăng chuỗi răng thú đeo trên cổ, ném xuống trước chân tôi.
"Bấy nhiêu đủ chưa?"
Tôi nhặt lên xem.
Giữa chuỗi răng có kẹp hai viên kim châu vẫn còn hơi ấm.
"Đủ."
"Phần dư tôi sẽ tính vào tiền nạp trước."
"Lần sau muốn tới ăn thì nhớ đặt chỗ."
Sầm Liệt nhìn tôi vài giây.
Khóe miệng bỗng nhếch lên.
Không biết là cười...
Hay đang u/y hi*p.
"Ngươi là con người gan lớn nhất ta từng gặp."
Nói xong.
Anh quay người biến mất trong màn mưa.
Đến khi bóng hổ hoàn toàn khuất dạng.
Tôi mới phát hiện mình vẫn luôn siết ch/ặt hai bàn tay.
Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Thương Nhạc bước tới trước mặt tôi.
Anh cầm lấy chiếc ô trong tay tôi.
Lặng lẽ che lên đỉnh đầu cả hai.
"Em không nên đối đầu với hắn."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Hắn b/ắt n/ạt khách của tôi ngay trong quán."
"Hắn rất nguy hiểm."
"Tôi biết."
Chương 10
Chương 10
Chương 22: Tổ tiên Hoắc gia
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook