Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
May mà hiện tại mọi chuyện vẫn chưa đi đến mức không thể c/ứu vãn. May mà họ vẫn chưa hoàn toàn chán gh/ét tôi.
Tôi nhìn hai người họ, cười ngô nghê một cái. Chớp chớp mắt trả lời chân thành: "Thì thân mật với hai người đó."
"Thân mật..." Bùi Tịch Hàn khẽ nhíu mày, bờ môi mỏng mím thành một đường thẳng, giọng nói trầm lạnh: "Nói đi, em muốn cái gì?"
Tôi bỗng chốc nghẹn lời. Niềm tin của anh dành cho tôi đã rơi xuống mức thấp thế này rồi sao?
"Em không muốn gì cả." Tôi có chút buồn bã, nhưng vẫn cố gắng khiến lời giải thích của mình tỏ ra chân thành: "Thật sự chỉ là muốn thân mật với hai người thôi."
Nhưng Bùi Tịch Hàn rõ ràng là không tin, anh dời mắt không nhìn tôi nữa, nhàn nhạt nói: "Chuyện đã hứa với em tôi sẽ làm được."
"Chương trình giải trí đó tôi sẽ tham gia, em không cần lo lắng tôi sẽ hối h/ận."
Tôi sững người, lục lọi trong ký ức của mình, nhanh chóng hiểu ra chuyện chương trình giải trí mà anh nói là như thế nào.
3.
Đó là một chương trình thực tế về du lịch giữa cha mẹ và con cái đang cực kỳ ăn khách, trước đó đã thành công vang dội qua hai mùa.
Nội dung chính là mời các gia đình minh tinh hoặc những người có tầm ảnh hưởng tham gia, tập trung vào sự tương tác giữa các thành viên trong gia đình. Thông qua việc tập hợp các gia đình cùng đi du lịch khắp nơi và hoàn thành một loạt thử thách, chương trình sẽ hé lộ tình trạng thực tế trong mối qu/an h/ệ giữa họ.
Vì gia đình Tô Dực An đã tham gia, nên tôi lúc trước cũng đã làm mình làm mẩy, ép bằng được Bùi Tịch Hàn phải cùng tham gia.
Mục đích là muốn dùng chương trình này để lấn lướt Tô Dực An, đồng thời tìm mọi cách khiến cậu ta phải mất mặt. Cũng chính tại chương trình này, tôi đã làm đủ mọi chuyện x/ấu xa, phơi bày bộ mặt tồi tệ của mình trước toàn thể khán giả. Sau đó tiếng x/ấu đồn xa, thậm chí còn khiến cổ phiếu của tập đoàn Bùi thị sụt giảm nghiêm trọng.
Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường trống trải, bực bội vò đầu bứt tai.
Tôi của hiện tại chắc chắn sẽ không đi tìm rắc rối cho cặp đôi chính nữa, nhưng chương trình này... đã là chuyện ván đã đóng thuyền, hình như không rút lại được nữa rồi. Vậy thì cứ coi như đi chơi một chuyến đi, sẵn tiện bồi dưỡng tình cảm với chồng con luôn.
Trong không gian tĩnh lặng, tôi hồi tưởng lại những việc đã xảy ra vài năm qua. Đầu óc chợt truyền đến một cơn đ/au âm ỉ.
Hai năm trước, hình như tôi từng gặp t/ai n/ạn xe hơi. Ký ức trước đó giống như bị bao phủ bởi một lớp sương m/ù, mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ lắm. Tôi chỉ nhớ sau đó, mình bị cốt truyện điều khiển, bị ép phải trở thành vai nam phụ đ/ộc á/c, làm nhiều việc tổn thương mọi người.
Càng nghĩ càng khó chịu, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Vì trước đây tôi gh/ét bỏ Bùi Tịch Hàn, đối với con trai cũng chẳng có tình cảm gì, nên đều ngủ riêng phòng với họ. Cả nhà ba người, mỗi người ở một phòng trong căn biệt thự rộng lớn này.
Tôi đột ngột ngồi dậy, trở mình xuống giường. Tôi lén lút lẻn đến phòng của Bùi Tinh Nguyên, mở cửa rón rén đi vào.
Đứa nhỏ lúc này đã ngủ say. Tư thế ngủ rất ngoan, đắp chăn cẩn thận, nằm nghiêng người, nửa khuôn mặt nhỏ vùi sâu vào gối. Gương mặt non nớt mang bóng dáng của tôi và Bùi Tịch Hàn khiến tim tôi mềm nhũn đi trong chốc lát. Thế là tôi cẩn thận vén chăn lên, trèo lên giường nằm xuống bên cạnh con.
Nhờ ánh trăng yếu ớt hắt vào phòng, tôi nhìn con không chớp mắt. Nhìn một hồi vẫn thấy chưa đủ, tôi bèn vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy hình hài nhỏ bé ấy vào lòng.
Nhưng Bùi Tinh Nguyên trong cơn mơ dường như cảm nhận được điều gì đó, cậu bé chậm rãi mở mắt ra. Thấy tôi, con không hề tỏ ra ngạc nhiên hay nghi ngờ, mà chỉ chớp chớp mắt, nhỏ giọng lầm bầm: "Mình lại mơ thấy ba nhỏ rồi."
"Ba..."
Tôi vừa hối h/ận vừa đ/au lòng. Tôi giơ tay vuốt tóc con, khẽ nói: "Đứa nhỏ ngốc, không phải mơ đâu."
Ba con thực sự đến rồi đây.
"Á?"
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 5
Chương 12
Chương 57: Chặn giết tội phạm
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook