TÔI MANG THAI NHƯNG KHÔNG BIẾT CHA ĐỨA BÉ LÀ LONG NGẠO THIÊN NÀO

## Chương 4: Người cha thứ ba mang theo giấy tờ

Người thứ ba đến vào một buổi chiều mưa.

Không có khe nứt giữa siêu thị.

Không có ki/ếm quang x/é trời.

Một chiếc phi thuyền tàng hình đáp xuống mái nhà mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Lục Đình Chu đi thang máy xuống, chỉnh lại cổ tay áo rồi lịch sự bấm chuông cửa.

Tô Hoài An nhìn màn hình giám sát, im lặng ba giây.

Hệ thống 017 nói:

“Phát hiện ứng viên làm cha số ba.”

Cố Trầm Uyên cầm đ/ao đứng sau cửa.

Tạ Vô Trần đặt tay lên chuôi ki/ếm.

Tô Hoài An quay sang:

“Hai người cất vũ khí.”

“Hắn có thể là kẻ địch.”

“Anh ấy bấm chuông.”

“Kẻ địch cũng có thể bấm chuông.”

“…”

Không thể nói Cố Trầm Uyên hoàn toàn vô lý.

Tô Hoài An mở cửa.

Lục Đình Chu đứng bên ngoài trong bộ quân phục màu đen được c/ắt may hoàn hảo, mái tóc bạc sẫm chải gọn, đôi mắt màu xám lạnh lẽo như kim loại.

Hắn nhìn thấy Tô Hoài An, bàn tay cầm tập tài liệu siết ch/ặt trong thoáng chốc.

Nhưng khác với hai người trước, Lục Đình Chu không lao tới ôm cậu.

Hắn chỉ nhìn thật lâu, như muốn x/ác nhận người trước mặt không phải ảo giác do biển tinh thần tạo ra.

Sau đó, hắn đưa xấp giấy dày hơn một cuốn sách giáo khoa tới.

“Đây là báo cáo nhận dạng sóng tinh thần, kết quả đối chiếu mã nguồn sinh mệnh và đơn xin x/ác nhận qu/an h/ệ với th/ai nhi.”

Tô Hoài An nhìn tập tài liệu.

“Anh mới tới thế giới này bao lâu?”

“Ba giờ mười bảy phút.”

“Anh lấy đâu ra giấy tờ?”

“Tôi đã nghiên c/ứu hệ thống hành chính của thế giới các em.”

Hệ thống 017 nhỏ giọng:

“Phát hiện dấu vết xâm nhập trái phép vào cơ sở dữ liệu.”

Lục Đình Chu bình tĩnh sửa lại:

“Xâm nhập là cách diễn đạt thiếu chính x/ác. Tôi chỉ hỗ trợ kiểm tra lỗ hổng bảo mật.”

Tô Hoài An định đóng cửa.

Lục Đình Chu đưa tay chặn lại.

“Hoài An.”

Chỉ hai chữ ấy đã khiến động tác của cậu dừng lại.

Lục Đình Chu nhìn cậu, ánh mắt bình tĩnh nhưng giọng nói đã khàn đi.

“Em đã xóa toàn bộ dấu vết của mình.”

“Tôi tưởng em chưa từng tồn tại.”

“…”

“Sau đó tôi tìm được một đoạn sóng tinh thần còn sót lại trong khoang điều trị.”

“Suốt mười bảy năm, mỗi đêm tôi đều nghe lại đoạn ghi âm ấy.”

Tô Hoài An nhớ đoạn ghi âm đó.

Khi Lục Đình Chu bị đ/ộc tinh thần hànhz hạz, cậu từng ngồi cạnh giường hắn, nắm tay hắn rồi nói:

“Anh ngủ đi. Khi tỉnh lại, tôi vẫn còn ở đây.”

Nhưng sáng hôm sau, khi Lục Đình Chu tỉnh lại, cậu đã rời khỏi thế giới ấy.

Tô Hoài An hơi cụp mắt.

“Tôi xin lỗi.”

“Giống hai người kia, tôi không cần lời xin lỗi.”

Lục Đình Chu đưa tay chạm vào mặt cậu.

“Chỉ cần em còn sống.”

Cố Trầm Uyên ở phía sau lạnh lùng nói:

“Chạm đủ chưa?”

Tạ Vô Trần đặt chén trà xuống.

“Có chuyện nên vào trong nói.”

Lục Đình Chu nhìn hai người trong phòng.

Chỉ mất ba giây, hắn đã hiểu tình hình.

“Đây là hai nguồn mã sinh mệnh còn lại?”

Cố Trầm Uyên rút đ/ao được nửa tấc.

Tạ Vô Trần khẽ nheo mắt.

Tô Hoài An lập tức xen vào:

“Đúng, và từ giờ không ai được gọi người khác là ‘nguồn’ như thể đang kiểm kê nguyên liệu.”

Cùng lúc hắn bước qua cửa, toàn bộ điện thoại trong khu vực đồng loạt nhận được một tín hiệu không rõ nguồn gốc. Trên màn hình chỉ hiện một dãy tọa độ của tinh vực xa lạ rồi biến mất.

Cục Quản lý gửi cảnh báo thứ ba: ranh giới giữa các thế giới đang yếu đi nhanh hơn dự đoán.

Lục Đình Chu bước vào, đặt lên bàn ba bản báo cáo.

Lục Đình Chu chưa kịp mở miệng tranh luận thì thiết bị bên cổ tay phát ra cảnh báo.

Hắn nhìn Tô Hoài An, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Biển tinh thần của em đang có vết nứt.”

Hôm trước, Cố Trầm Uyên và Tạ Vô Trần chỉ có thể ép hai nguồn năng lượng trở lại cân bằng tạm thời. Phần sóng tinh thần thuộc về Lục Đình Chu vẫn không có người dẫn dắt, vì thế vết nứt âm thầm mở rộng.

Lục Đình Chu quỳ một gối trước mặt cậu, không tự ý chạm vào.

“Tôi cần kết nối biển tinh thần. Em đồng ý không?”

Tô Hoài An nhìn hắn một lúc rồi gật đầu.

Chỉ đến khi nhận được sự cho phép, Lục Đình Chu mới đặt hai ngón tay lên thái dương cậu. Một luồng sức mạnh lạnh và ổn định lan vào, khép lại vết nứt, đồng thời nối ba nguồn năng lượng thành một vòng tuần hoàn cân bằng.

Cơn nặng nề đ/è trong ng/ực Tô Hoài An suốt mấy ngày cuối cùng cũng biến mất.

Hệ thống 017 x/ác nhận:

“Cân bằng tạm thời đã khôi phục.”

“Trong giai đoạn th/ai kỳ, ký chủ cần được cả ba nguồn mã sinh mệnh kiểm tra định kỳ.”

Tô Hoài An thở ra, sau đó nghiêm túc nhìn ba người.

“Các anh có qu/an h/ệ với đứa bé không đồng nghĩa tự động trở thành người yêu của tôi.”

Ba người cùng im lặng.

“Tôi sẽ không ngăn các anh chăm con, nhưng mọi hành động liên quan đến cơ thể và cuộc sống của tôi phải được tôi đồng ý. Ai không chấp nhận, bây giờ có thể rời đi.”

Không ai nhúc nhích.

Lục Đình Chu là người đầu tiên gật đầu.

“Đã hiểu.”

Tạ Vô Trần nói:

“Ta tôn trọng lựa chọn của đệ.”

Cố Trầm Uyên nhìn cậu rất lâu, cuối cùng buông bàn tay đang đặt trên chuôi đ/ao.

“Ta sẽ học.”

“Xét về năng lực nuôi dưỡng, điều kiện y tế, tuổi thọ và trình độ giáo dục, tôi có ưu thế tuyệt đối.”

Cố Trầm Uyên hỏi:

“Ngươi đá/nh thắng ta không?”

“Nuôi trẻ không cần dùng vũ lực.”

Tạ Vô Trần bình thản nói:

“Tuổi thọ của ngươi không bằng ta.”

“Công nghệ kéo dài tuổi thọ của đế quốc đã đạt mức trung bình một nghìn hai trăm năm.”

Tạ Vô Trần im lặng.

Danh sách chương

3 chương
6
23/06/2026 22:16
0
5
23/06/2026 22:15
0
4
23/06/2026 22:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu