Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ông đừng hòng g.i.ế.c thêm ai nữa!" Tôi đ/è ch/ặt lấy lão, tranh đoạt khẩu s.ú.n.g trong tay lão.
Trong lúc giằng co, tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vây quanh: "Đứng yên! Không được cử động!"
Và cả tiếng gầm đầy kinh hãi của Thẩm Chấp Việt: "Quan Hạo!"
"Đoàng!"
"Đoàng!"
Hai tiếng s.ú.n.g liên tiếp n/ổ vang bên tai. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh trong hầm gửi xe dường như đều biến mất sạch sành sanh. Chỉ còn lại giọng nói r/un r/ẩy, khàn đặc của Thẩm Chấp Việt: "Quan Hạo?"
"Cậu đứng dậy đi, đừng dọa tôi mà..."
Khi cảnh sát nhấc cơ thể nặng nề của Quan Thịnh Ngọ ra khỏi người tôi, tôi mới biết phát s.ú.n.g thứ hai là do cảnh sát b/ắn.
Vậy còn phát s.ú.n.g đầu tiên?
Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Chấp Việt quỳ xuống bên cạnh mình. Anh cởi áo khoác, dùng sức ấn ch/ặt lên bụng tôi.
À. Phát s.ú.n.g đầu tiên b.ắ.n trúng người tôi rồi...
Hơ. Cũng chẳng thấy đ/au. Thẩm Chấp Việt run cái gì chứ?
"Thẩm Chấp Việt." Vừa mở miệng đã nồng nặc mùi m/áu, tôi nhỏ giọng gọi anh, "Anh cứ luôn nói tôi trả không hết." Tôi cười một cách yếu ớt: "Hôm nay hình như... tôi cũng c/ứu anh được một lần rồi."
"Lấy mạng ra trả, liệu có trả hết được không?"
"Trả hết rồi, kiếp sau đừng gặp lại nhau nữa." Ý thức dần tản mác. Đôi mắt tôi không còn sức để mở ra nữa. Giọng tôi trầm hẳn xuống: "Tôi hối h/ận rồi, Thẩm Chấp Việt. Nếu lúc đó không gặp anh, không để anh đưa tôi đi thì tốt biết mấy..."
Thẩm Chấp Việt sững sờ. Đôi môi r/un r/ẩy của anh khẽ mở ra.
Cuối cùng tôi cũng thừa nhận mình hối h/ận rồi, sao Thẩm Chấp Việt vẫn không thấy vui vẻ gì vậy? Anh ôm ch/ặt tôi vào lòng. Ch/ặt quá, ch/ặt đến mức h/ồn vía tôi như bị siết bay ra ngoài luôn rồi.
Tôi bay lơ lửng trên không trung. Thấy xe c/ứu thương lao vào. Đến bệ/nh viện, Thẩm Chấp Việt bị chặn lại bên ngoài phòng phẫu thuật. Anh đứng giữa hành lang trắng toát, cả người đầy m/áu, trông vừa đ/áng s/ợ vừa t.h.ả.m hại.
Chu Diên từ cuối hành lang lao tới, nước mắt nước mũi đã bê bết cả khuôn mặt.
"Ư ư! Ư ư!" Cậu ấy túm lấy cổ áo Thẩm Chấp Việt, miệng phát ra những tiếng gầm gừ không rõ chữ. Thẩm Chấp Việt gục đầu im lặng. Chu Diên chẳng biết lấy đâu ra sức mạnh, xô mạnh Thẩm Chấp Việt vào tường. Đôi tay cậu ấy không ngừng múa máy ra dấu.
Thẩm Chấp Việt không hiểu, nhưng tôi thì hiểu.
【Sú/ng b.ắ.n trúng bên nào của anh ấy rồi?!】
【Anh ấy chỉ còn một quả thận thôi, nếu bị b.ắ.n trúng, anh ấy không sống nổi đâu!】
Bác sĩ mở cửa bước ra, lớn tiếng trách m/ắng: "Anh là người nhà bệ/nh nhân à? Bệ/nh nhân chỉ còn một quả thận, sao lúc nãy anh không nói?"
11.
Thẩm Chấp Việt như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Anh đột ngột ngẩng đầu hỏi: "Một quả thận? Ý bác sĩ là sao?"
Bác sĩ không trả lời, quay người đi vào phòng phẫu thuật.
Thẩm Chấp Việt như phát đi/ên bò dậy, túm lấy Chu Diên rồi gầm lên: "Sao cậu ấy lại chỉ còn một quả thận? Hai năm trước rõ ràng vẫn còn tốt mà... Cậu ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
Có lẽ vì bị ép quá mức, Chu Diên tung một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt Thẩm Chấp Việt.
Thẩm Chấp Việt ngẩn người ra, không hề đ.á.n.h trả. Chu Diên cũng không nỡ đ.á.n.h thêm. Cậu ấy nhìn ánh đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật, ngồi bệt xuống cạnh tường, lấy điện thoại ra gõ chữ.
Tôi bay lại gần, thấy cậu ấy gõ: 【Hai năm trước, vụ t.a.i n.ạ.n xe hai người gặp phải không phải là ngoài ý muốn...】
Hai năm trước. Vụ t.a.i n.ạ.n xe chúng tôi gặp phải không phải là ngoài ý muốn. Chiếc xe đ.â.m vào chúng tôi là do Quan Thịnh Ngọ cầm lái. Hôm đó lão thong thả bước xuống xe, qua lớp kính vỡ vụn, lão nói với tôi: "Hai năm rồi, con làm cha nuôi tìm vất vả quá đấy."
Lão đã tìm tôi suốt hai năm, chỉ tra ra được lúc đó là Chu Diên báo tin giúp tôi bỏ trốn. Nhưng dù lão có đ.á.n.h đ/ập thế nào, Chu Diên cũng nhất quyết không chịu tiết lộ hành tung của tôi. Cuối cùng lão nổi trận lôi đình, nhét than hồng đang ch/áy vào miệng Chu Diên: "Mày khá lắm, trượng nghĩa lắm, đã không muốn nói thì từ nay về sau mẹ kiếp đừng nói nữa!"
Hai năm sau khi tôi trốn đi, Chu Diên bị c/âm. Vì tôi.
Quan Thịnh Ngọ tìm thấy một thẻ ngân hàng trên người Chu Diên, đó là thẻ tôi bảo Chu Diên lén lút đi làm để tôi thỉnh thoảng gửi tiền về cho cậu ấy vào dịp lễ Tết. Cuối cùng, lão thông qua lịch sử giao dịch của thẻ ngân hàng mà tìm được tôi.
Lão sai người lôi tôi xuống từ chiếc Bentley, nói: "Không bị thương à, vận may khá đấy. Nhưng vị ở trong xe kia thì chưa chắc đâu."
Tôi gần như phát đi/ên: "Ông rốt cuộc muốn gì?!"
"Cho mày hai lựa chọn, một là đi theo bọn tao, ra nước ngoài hiến thận. Tao sẽ giúp mày đưa nó vào viện, may ra còn sống được."
"Hai là mày đi đi, tao sẽ rã “linh kiện” của nó ra mà b/án." Quan Thịnh Ngọ nhìn Thẩm Chấp Việt đang hôn mê trong xe, cười nói: "Chọn đi."
Tôi không có quyền lựa chọn. Chưa bao giờ có. Tôi nói: "Tôi đi theo các người. Nhưng tôi phải tận mắt nhìn thấy anh ấy vào bệ/nh viện, vào phòng phẫu thuật."
Mãi đến khi thấy đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật sáng lên, tôi mới bị Quan Thịnh Ngọ lôi đi. Mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, tôi đều cầu nguyện. Cầu nguyện cho Thẩm Chấp Việt không c.h.ế.t. Cầu nguyện sau này anh có thể đứng dậy được, sống tốt một đời.
Thế nên lúc gặp lại bị anh đ/á một cái, tôi còn thấy khá vui. Thật đấy.
Chương 12: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 16: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook