Sếp Phân Hóa Thành Enigma

Sếp Phân Hóa Thành Enigma

Chương 18

21/03/2025 15:30

Trên bàn ăn, bố mẹ tôi bận rộn tiếp đãi, lúc thì giục Thời Gia Huân ăn nhiều một chút, lúc thì bảo Lâm Tri Lạc cứ tự nhiên như ở nhà. Đồng thời, họ cũng không quên mục tiêu chính của mình: giúp tôi và Lâm Tri Lạc xích lại gần nhau, liên tục gợi nhắc về những kỷ niệm thời cấp ba.

"Tiểu Lâm này, hồi cấp ba con và Hàm Chương thân nhau lắm đúng không?" Mẹ tôi đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, cười đầy ẩn ý, "Đến mức giáo viên còn tưởng hai đứa đang yêu nhau ấy chứ, hahaha."

Tôi: "..." Giáo viên nào nói thế chứ?

"Thật sao?" Lâm Tri Lạc tròn mắt ngạc nhiên, dường như còn tưởng thật, có chút ngượng ngùng đáp: "Cũng không hẳn đâu ạ, nhưng qu/an h/ệ đúng là rất tốt. Cháu nhớ hồi đó ngày nào cũng gặp Hàm Chương trên xe buýt đến trường, cậu ấy còn thường xuyên m/ua bữa sáng cho cháu nữa. Hàm Chương, cậu còn nhớ không?"

Tôi lập tức cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Thời Gia Huân quét tới.

"Ha ha." Tôi cười gượng, rất muốn nói là không nhớ, nhưng lại thấy phủ nhận ngay trước mặt người ta thì quá phũ phàng, đành ậm ừ: "Hình như là vậy, chẳng qua tiện đường thôi."

"Tiện đường thế nào được?" Mẹ tôi bĩu môi, chẳng thèm nể nang mà vạch trần ngay: "Hai nhà đâu có cùng hướng, mẹ thấy con rõ ràng cố tình đi tuyến xe đó thì có! Mẹ còn thắc mắc sao hồi đó ngày nào con cũng dậy sớm thế, hóa ra chẳng phải vì ham học đâu nhỉ?"

Bị bóc mẽ ngay trước mặt sếp, tôi cảm thấy bản thân sắp ch*t vì x/ấu hổ đến nơi, liền đ/á nhẹ chân mẹ dưới bàn, ra hiệu bảo bà đừng nói linh tinh nữa.

Kết quả, Thời Gia Huân chậm rãi quay sang nhìn tôi, giọng điệu đầy ẩn ý: "Gì vậy?"

Tôi: "..."

Tóm lại, bữa cơm này thực sự rất khó nuốt.

Sau bữa ăn, mẹ tôi ra sức ám chỉ tôi nên đưa Lâm Tri Lạc về nhà. Tôi biết, chỉ cần nhượng bộ một bước thì sẽ phải nhượng bộ nhiều bước sau đó, thế nên tôi cứ dây dưa mãi với bà. Cuối cùng, Thời Gia Huân đứng dậy, lịch sự nói:

"Trời cũng không còn sớm, tôi không quấy rầy cô chú nữa, hôm khác có dịp tôi sẽ lại ghé thăm."

Lâm Tri Lạc nghe vậy cũng đứng lên cáo từ.

Mẹ tôi lập tức đẩy tôi ra cửa: "Hàm Chương, con đưa bạn về đi."

Thời Gia Huân liếc nhìn tôi, chậm rãi nói: "Cùng đi chứ? Tôi lái xe đưa hai người."

Xong rồi, tôi lại để sếp trở thành tài xế riêng của mình...

Trên đường đưa Lâm Tri Lạc về, chúng tôi ngồi cạnh nhau ở ghế sau, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu. Qua kính chiếu hậu, tôi nhận ra Thời Gia Huân thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi. Mỗi lần như vậy, tôi đều vô tình chạm phải ánh mắt anh ta, cảm giác rõ ràng tâm trạng anh không được tốt cho lắm.

"Hàm Chương, mấy người bạn cấp ba có rủ nhau ra quán bar chơi, cậu đi cùng không?"

Lâm Tri Lạc đột nhiên đặt điện thoại xuống, hỏi tôi.

Tôi nghĩ một lát, đúng là có vài người bạn đã lâu không gặp, nên cũng không từ chối: "Đi chứ, gặp lại mọi người một chút."

Thời Gia Huân lập tức chen vào: "Quán bar ở đâu?"

Tôi hơi ngại khi cứ tiếp tục phiền anh ta, bèn nói: "Thời tổng, hay anh cứ về khách sạn nghỉ trước đi, bọn tôi tự bắt xe qua đó cũng được."

"Không sao." Thời Gia Huân bình thản đáp, "Cậu chỉ cần chỉ đường là được."

Lâm Tri Lạc ở bên cạnh, tôi cũng không muốn đôi co nhiều với anh ta, bèn nghiêng người về phía trước, lấy điện thoại của anh ta mở bản đồ, bật định vị dẫn đường.

Xuống xe, Lâm Tri Lạc nhìn tôi, thắc mắc: "Anh ta thật sự là sếp của cậu à?"

Lúc ngồi trên xe trò chuyện, tôi đã thành thật kể với cậu ấy. Tôi gật đầu: "Đúng vậy."

Lâm Tri Lạc có vẻ ngạc nhiên: "Vậy mà cậu có thể thoải mái đụng vào điện thoại của sếp à?"

Tôi ngẩn ra.

Chuyện này lạ lắm sao? Điện thoại của Thời Gia Huân vẫn thường để chỗ tôi, lúc anh ta bận, tôi còn giúp nhận điện thoại thay. Anh ta chưa từng tỏ ra để ý chuyện đó.

Tôi nhún vai, cười nhạt: "Chắc với sếp tôi, điện thoại cũng chỉ là công cụ làm việc thôi."

Giống như tôi vậy, cũng chỉ là một công cụ của sếp mà thôi.

Danh sách chương

5 chương
21/03/2025 15:43
0
21/03/2025 15:34
0
21/03/2025 15:30
0
21/03/2025 15:24
0
21/03/2025 15:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Cha dặn tôi đề phòng chồng, tôi liền chuyển 650 nghìn tệ tiền tiết kiệm sang quỹ đầu tư đứng tên mình. Chị chồng đòi mua nhà, chồng kiểm tra số dư chỉ còn 200 tệ, lập tức suy sụp.

Chương 16

16 phút

Lúc thanh toán, bà cô phía sau ném hộp sô-cô-la ngoại giá 480 tệ vào xe đẩy của tôi. Tôi không nói nửa lời, tiện tay vớ thêm hai chai Mao Đài, kết quả là cả siêu thị chết lặng.

Chương 13

20 phút

Em vợ mỉa mai tôi về nhà ngoại ăn chực, tôi mỉm cười đồng ý, hôm sau cắt luôn khoản trợ cấp 35 triệu, bố mẹ vợ khóc lóc đến tận nhà

Chương 13

24 phút

Thưởng Tết là một bao gạo, đồng nghiệp nhận 360 triệu tiền mặt, tôi vác gạo về quê ăn Tết; ra Giêng sếp gọi ký tiếp hợp đồng, tôi cười đưa điếu thuốc, một câu nói khiến ông ta hoảng loạn.

Chương 12

27 phút

Bố chồng đem tiền mừng tuổi 20 vạn của tôi tặng cho em chồng, Tết tôi về tay không, trên bàn ăn ông chất vấn, cả nhà 12 người lặng ngắt như tờ

Chương 19

30 phút

Tôi mang sáu cân anh đào về nhà ngoại, chị dâu chê chua nên không ăn, tôi đành mang về nhà chồng, nửa tiếng sau điện thoại bố tôi suýt bị cháy máy

Chương 16

39 phút

Chồng đề nghị mỗi người về nhà nấy ăn Tết, tôi vui vẻ đồng ý, ai ngờ đêm giao thừa chị chồng gọi điện khóc lóc: Chị dâu ơi, mẹ bị bố đánh rồi, chị mau mang 28 vạn qua đây đi

Chương 22

44 phút

Tiền cọc nhà tân hôn vừa đóng, mẹ chồng tự ý sang tên em chồng, tôi không nói nửa lời, đến ngày thứ 3 thanh toán tiền trả góp, tôi lặng lẽ khóa sạch 8 thẻ ngân hàng!

Chương 9

49 phút
Bình luận
Báo chương xấu