Lần Thứ Hai Chiếm Hữu Anh

Lần Thứ Hai Chiếm Hữu Anh

Chương 7

17/05/2026 11:55

Nhân lúc trong nhà không còn ai.

Tôi một mình chui lên giường Hứa Dục ngủ.

Tối qua vì “chiến đấu” quá sức nên ngủ không ngon.

Ban ngày lại phải luôn đối phó với mẹ tôi.

Tôi buồn ngủ đến mức mắt mở không nổi.

Nhưng lại sợ Hứa Dục không sang phòng tìm mình nữa.

Thế nên dứt khoát nằm luôn trên giường anh ôm cây đợi thỏ.

Nghĩ tới ba mẹ là tôi lại bực.

Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao con người lại có thể mê du lịch với thám hiểm đến thế.

Mười mấy năm nay.

Hai người họ suốt ngày chạy ra ngoài chơi.

Vứt tôi và Hứa Dục ở nhà.

Hồi nhỏ tôi sợ bóng tối.

Đêm nào cũng phải ngủ cùng anh.

Sau này anh lớn rồi.

Không cho tôi ngủ chung nữa.

Khoảng thời gian đầu phải ngủ một mình, tôi còn lén trùm chăn khóc.

Giờ nghĩ lại…

Hồi đó tôi đã rất dính anh rồi.

Triệu chứng “cai nghiện” ấy kéo dài từ năm xưa tới tận bây giờ, chưa từng biến mất.

Cứ miên man suy nghĩ như vậy.

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Nhìn gương mặt ngủ nghiêng của Hứa Dục bên cạnh.

Tôi mới tìm lại được chút cảm giác chân thực.

Nếu thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết bao.

Nhưng người trong lòng tôi lại không nghĩ như thế.

Khi tôi đưa tay sờ lên người anh.

Anh bắt lấy tay tôi, kê dưới mặt mình:

“Đừng quậy…”

“Ngủ đi.”

Nhìn dáng vẻ ngủ say của anh, lòng tôi bất giác rung động.

Cả trái tim cũng mềm đi rất nhiều.

Tôi ôm lấy anh.

Nhẹ nhàng vỗ lưng anh.

Khẽ hát bài đồng d/ao ngày nhỏ anh từng dùng để dỗ tôi ngủ:

“Mau mau nói cho anh biết, em dùng bút sáp anh tặng vẽ một bức tranh, muốn nhanh nhanh đưa cho anh xem… trái tim em đặt ở chỗ anh rồi…”

12

Sau khi phát sinh qu/an h/ệ thân mật.

Bầu không khí giữa hai người chúng tôi sẽ trở nên vô cùng kỳ lạ.

Trước đây tôi từng đọc được câu này.

Nhưng chưa từng để tâm.

Cho đến khi thật sự trải qua.

Tôi mới cảm thấy.

Quá đúng.

Tuy linh h/ồn tôi hiện tại là ba mươi tuổi.

Nhưng thân thể này…

Mới chỉ mười tám.

Là độ tuổi đẹp nhất.

Kể từ ngày đó.

Mỗi lần nhìn thấy anh trai.

Cả người tôi đều như nổi bong bóng màu hồng.

Không nhịn được muốn tìm anh.

Lại đúng lúc đang nghỉ hè.

Anh làm gì tôi cũng muốn theo cùng.

Dù sao ba mẹ cũng không ở nhà, hai chúng tôi có dính nhau thế nào cũng chẳng ai quản.

Chuyện làm ăn, anh không muốn để tôi nhúng tay vào.

Tôi ép anh mau chóng nghĩ cách dừng hết những nghiệp vụ không nên tồn tại kia.

Sau đó mỗi ngày đều dẫn anh đi dưỡng sinh.

Cà phê đổi thành nước lọc.

Sáng nào cũng bắt vận động trước để tăng dương khí.

Ăn thực đơn dinh dưỡng được chuẩn bị cẩn thận, còn tuyệt đối không được uống rư/ợu.

Hứa Dục bị tôi hành tới mức chịu không nổi.

Không nhịn được mà càu nhàu:

“Bày vẽ mấy thứ này làm gì?”

“Buổi tối em làm ít vài lần thôi cũng đã là dưỡng sinh rồi.”

Câu nói ấy lập tức khiến mặt tôi đỏ bừng.

Sao tự dưng anh lại ăn nói không biết lựa lời như vậy chứ?

13

Mùa hè này, tôi với anh thật sự sống như vợ chồng.

Ngày nào cũng ăn cùng, ở cùng, anh đi đâu cũng mang tôi theo.

Bên ngoài thì nói tôi là thư ký của anh.

Được anh xem như cánh tay trái tay phải mà bồi dưỡng thôi.

Nhưng thực tế…

Chúng tôi đang yêu đương vụng tr/ộm.

Quả nhiên hạnh phúc vẫn phải tự mình giành lấy.

Kiếp trước tôi hiểu điều đó quá muộn.

Cho nên mãi tới lúc anh trai hấp hối mới đổi được một cái ôm.

Danh sách chương

5 chương
17/05/2026 11:57
0
17/05/2026 11:56
0
17/05/2026 11:55
0
17/05/2026 11:54
0
17/05/2026 11:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu