U U Lục Minh

U U Lục Minh

Chương 21.

05/07/2026 21:07

"Chúng ta đã hơn bảy năm không gặp nhau rồi nhỉ?"

"U U này, ừm, cả Tiểu Minh nữa, đã bao lâu trôi qua rồi."

"Hai đứa vẫn... chẳng thay đổi là bao."

Tôi và anh trai ngồi ở một phía của chiếc sô pha.

Viên cảnh sát trung niên mỉm cười với hai chúng tôi, những nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra, thân thiện đến mức khiến người ta không thể nào đoán được tâm can thực sự của ông ấy.

"Chú nhớ lúc phụ trách vụ án của bố mẹ hai đứa."

"Em gái cháu lúc đó vẫn còn đang học cấp ba." Ông ấy dùng tay ra hiệu vị trí khoảng ngang thắt lưng mình.

"Lúc đó chú cũng chỉ là một tay cảnh sát non nớt mới vào nghề."

"Kết quả là, đến tận bây giờ vẫn chưa thể điều tra vụ mất tích này cho ra nhẽ."

"Đây là một... khúc mắc lớn trong lòng chú suốt ngần ấy năm làm cảnh sát."

Đó là lý do tại sao tôi không thích giao du với những lão cảnh sát ngoài ngũ tuần.

Bởi vì họ quá am hiểu các kỹ năng giao tiếp, và cũng quá sành sỏi cách thức thăm dò nội tâm con người.

Còn anh trai tôi, rõ ràng là đối phó lão luyện hơn tôi nhiều.

"Cảnh sát Uông, cờ luân lưu bên cạnh chú là để tặng cho cháu sao?"

"Cháu chỉ giúp mọi người một chuyện nhỏ thôi mà, chú còn cất công đến tận nhà thế này, thật ngại quá."

Anh trai tôi cười híp mắt, nhưng ánh mắt của người đàn ông trung niên kia vẫn luôn dán ch/ặt lấy anh.

Một lúc lâu sau, ông ấy cũng bật cười.

"Cảm ơn cháu đã hỗ trợ chúng tôi bắt giữ Du Trạch và băng nhóm tội phạm liên quan."

"Vụ án này tuần sau sẽ ra tòa xét xử, nếu hai đứa có hứng thú thì có thể đến dự thính."

"Đây, cờ luân lưu này."

Ông ấy đưa chiếc cờ luân lưu cho anh trai tôi, anh tôi đưa tay ra nhận.

Nhưng mới đưa được một nửa, ông ấy lại giữ lại không đưa nữa.

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại..."

"Vụ mất tích của bố mẹ hai đứa, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, hai đứa có phát hiện thêm điều gì mới không?"

Tôi bất chợt đứng phắt dậy.

Chiếc bàn trà khẽ rung lắc đôi chút vì hành động đột ngột của tôi.

Cảnh sát Uông nhìn tôi với vẻ vô cùng hứng thú, còn anh trai thì đưa tay ra đỡ lấy eo tôi.

Tôi nói:

"Ngại quá, nước trong bếp chắc là sôi rồi, để cháu đi pha cho chú tách trà ạ."

Bước chân của tôi có phần luống cuống, hoảng lo/ạn.

Tôi kéo cửa phòng bếp ra, đóng lại, rồi tựa hai tay vào bồn rửa mà thở dốc.

Tim tôi đ/ập quá nhanh, mặt trời lúc chiều tà đang dần khuất bóng, tôi thu mình vào một vùng tối tăm sắp lụi tàn, những bọt nước trong bồn rửa rung lên bần bật.

Không đúng.

Chuyện này hoàn toàn khác xa với kiếp trước, tại sao vụ án đó lại được nhắc lại.

Là do tôi cung cấp manh mối cho anh trai, rồi anh lại tình cờ chạm mặt cảnh sát Uông, nên trục thời gian đã bị thay đổi sao?

Rõ ràng là, cuộc sống của tôi và anh trai vừa mới bước vào quỹ đạo ổn định, được sống như những người bình thường mà, xin đừng như vậy.

Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, dùng cơn đ/au để kéo lý trí trở lại.

Từ ngoài phòng khách, cuộc đối thoại giữa anh trai và cảnh sát Uông thấp thoáng truyền đến.

Chương 12:

"Từ nhỏ em gái cháu vốn đã nhát gan, chú biết đấy, bố mẹ cháu lại mất tích khi hai anh em còn rất nhỏ, vừa rồi chú dọa con bé sợ rồi đấy."

Giọng anh trai tôi thản nhiên, không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti.

"Thế à? Thật ra chú vẫn luôn cảm thấy có chút kỳ lạ, bố mẹ mất tích mà tại sao hai anh em cháu lại chẳng có vẻ gì là lo lắng cả? Cháu nghĩ bố mẹ các cháu còn sống không? Ở một nơi nào đó mà hai anh em không biết?"

"Hay là, đã ch*t rồi?"

Câu hỏi của cảnh sát Uông mang đậm tính thăm dò, khiêu khích.

Im lặng một lúc, tôi nghe thấy anh trai đáp:

"Cháu nghĩ là họ đã ch*t rồi."

Sau đó, cảnh sát Uông bật ra một tiếng "Ồ?".

"Nếu bố cháu còn sống, gã nghiện c/ờ b/ạc đó chắc chắn thà đ/ập nát cũng phải cư/ớp bằng được căn nhà cháu m/ua cho em gái để đem gán n/ợ."

"Nếu mẹ cháu còn sống, bà ấy chắc chắn có ch*t cũng không cho em gái cháu học đại học, mà sẽ ép nó đi b/án thân ki/ếm tiền."

"Thế nên bất kể họ còn sống hay không, cháu đều mong họ đã ch*t đi cho xong."

"..."

Đã qua một lúc lâu, nhưng cảnh sát Uông vẫn không nói thêm một lời nào.

"Cái thằng nhóc này, định chơi trò trói buộc đạo đức với chú đấy à?"

"..."

"Tùy chú nghĩ sao cũng được."

"Em gái cháu vào bếp lâu quá chưa thấy ra, để cháu vào xem sao."

...

Một tràng âm thanh sột soạt vang lên, là tiếng anh trai kéo cửa phòng bếp.

Rất lâu sau đó, anh ôm chầm lấy tôi.

Tôi mới nhận ra cơ thể mình đang r/un r/ẩy.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn ranh giới mỏng manh giữa ánh sáng và bóng tối.

Thì ra chúng tôi vẫn luôn giấu mình trong bóng tối, phòng khách nơi cảnh sát Uông đang ngồi được ánh đèn chiếu sáng rực rỡ.

Còn căn bếp của chúng tôi, lại không thể giữ lấy tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn, bị nuốt chửng trong một chiếc lồng ngột ngạt và ẩm thấp.

Tôi nghe thấy giọng nói của cảnh sát Uông vang lớn lên.

"Nhưng pháp luật không có chỗ cho tình cảm."

"Cho dù là một người ch*t, hay là mất tích."

"Thì thủ phạm gây ra, tôi nhất định sẽ tóm cổ hắn."

"Đó là trách nhiệm của một người làm cảnh sát như tôi."

Tôi rùng mình một cái.

Anh trai tôi bật cười khẩy.

Nâng cằm tôi lên, rồi hôn tôi.

Thật vô cùng ngông cuồ/ng đúng không.

Ngoài phòng khách, cảnh sát Uông đang dõng dạc nói về lý tưởng của mình.

Còn trong căn bếp tối tăm, bàn tay anh trai tôi đã luồn vào trong áo tôi.

Xoa nắn eo tôi.

Hôn lên sống mũi, lên môi, lên cổ tôi.

Anh thì thầm, nỉ non, làm những hành động tội lỗi và trầm luân nhất.

Tầm nhìn của tôi chao đảo.

Lén nhìn ánh đèn sáng trưng hắt vào từ phòng khách.

Có lẽ, tôi đã sớm rơi vào mười tám tầng địa ngục từ lâu rồi.

Thế nên tôi không hề sợ bóng tối.

Mà tôi cũng gh/ét luôn cả ánh sáng.

Danh sách chương

5 chương
05/07/2026 21:07
0
05/07/2026 21:07
0
05/07/2026 21:07
0
05/07/2026 21:07
0
05/07/2026 21:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu