Bạn cùng phòng đáng yêu - Hệ liệt "Siêu đáng yêu"

Lục Thành Tuyết vội vàng về nhà, dặn dò tôi nhất định đừng đ/á/nh rắn động cỏ, đợi anh ấy quay về rồi bàn sau.

Bạn cùng phòng của tôi đã ch*t? Làm sao có thể được chứ?

Trở về kí túc xá, tôi lặng lẽ quan sát ba người Chu Dĩnh, Lý Khanh, Phạm Tiểu Tuyết.

Hôm nay chúng tôi ra ngoài đi dạo cả một ngày, cùng nhau ăn cơm, m/ua sắm thử quần áo, không có bất cứ điều gì khác so với lúc trước… làm sao có người ch*t được chứ!

Hơn nữa, gần đây chúng tôi vẫn luôn dính lấy nhau, hành vi cử chỉ của mọi người đều như bình thường, không hề có chút cảm giác khác lạ nào.

Trong bọn họ ai đã ch*t đây?

Tôi tìm cớ để ra ngoài, âm thầm gọi điện thoại cho Lục Thành Tuyết.

Lục Thành Tuyết vẫn không nhận cuộc gọi.

Đáng gh/ét, dù thế nào thì anh cũng phải nói cho xong rồi hẵng đi chứ!

Tôi tiếp tục gọi điện thoại, vẫn không kết nối được.

Tôi nhìn xung quanh không có ai, lập tức niệm pháp quyết: "Tứ phương chi linh, nghe hiệu lệnh của ta!”

Một h/ồn m/a xuất hiện trước mặt tôi, vui vẻ chào hỏi: "Hương Hương ơi!”

Tôi thấp giọng hỏi: "Bạn cùng phòng của tôi, người nào là người ch*t đấy?”

H/ồn m/a giống như bị tôi hỏi khó, nói: "Ơ… không phải bọn họ đều đang sống sờ sờ sao? Không có ai ch*t cả!”

Không có người ch*t?

Tôi không cảm nhận được, h/ồn m/a cũng không cảm nhận được, lẽ nào Lục Thành Tuyết đã nhầm rồi?

Một giọng nói yếu ớt bất chợt vang lên sau lưng tôi: "Hương Hương, cậu làm gì giấu tụi mình đấy?”

Tôi gi/ật thót tim, vội vàng quay đầu lại, phát hiện là Phạm Tiểu Tuyết đang đứng ngay sau lưng tôi.

"Không, không có gì hết.”

Tôi không giỏi nói dối cho lắm nên tim cứ thình thịch đ/ập lo/ạn.

Phạm Tiểu Tuyết đi đến khoác tay tôi: “Đi thôi, cùng đi xem phim nào.”

Không biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không mà tôi cảm thấy bàn tay đang khoác tay tôi của cô ấy lại lạnh lẽo lạ thường.

Trở lại ký túc xá, Chu Dĩnh và Lý Khanh vui vẻ nói với tôi: "Hương Hương, tối nay chúng tớ muốn xem phim kinh dị.”

Ánh đèn sáng tỏ, ba bạn cùng phòng hi hi ha ha cười vui vẻ, qua ban công cũng có thể nhìn thấy rất nhiều phòng ký túc xá đều đang sáng đèn, đầu người chuyển động.

Không khí đông vui thế này, làm sao bạn cùng phòng có thể là người ch*t được chứ?

Tôi đã thả lỏng hoàn toàn.

Chúng tôi ngồi trước bàn của Phạm Tiểu Tuyết, bộ phim kinh dị bắt đầu chiếu trên màn hình máy tính.

Xem đến thời điểm mấu chốt, lách tách, bóng đèn trong ký túc xá đột nhiên tắt ngúm.

"A a a!” Mấy nữ sinh sợ hãi hét toáng lên.

"Chu Dĩnh, đừng tắt đèn mà!” Lý Khanh bực mình nói, giường của Chu Dĩnh ở đối diện phía chúng tôi, ngay sát cạnh cửa phòng, bên cạnh chính là công tắc đèn.

"Đúng vậy, chúng tớ đang xem phim kinh dị mà!”

Chu Dĩnh oan ức nói: "Tớ có tắt đèn đâu, chắc mất điện.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ra phía ban công ký túc xá, quả thật tối om hết cả, tất cả ánh đèn đều biến mất tăm hơi, nhưng lạ lùng chính là không hề có chút âm thanh nào.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ thường.

Nhưng mà…

Nếu đã mất điện, vì sao bộ phim kinh dị trong màn hình máy tính vẫn còn đang phát?

Phạm Tiểu Tuyết từng nói, máy tính của cô ấy đã dùng nhiều năm nên bị hỏng pin từ lâu rồi, giờ chỉ có thể dựa vào ng/uồn điện cắm từ bên ngoài.

Danh sách chương

4 chương
04/12/2023 17:52
0
04/12/2023 17:06
0
04/12/2023 17:47
0
04/12/2023 17:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tay sai dưới trướng nữ nhân

Chương 10

13 phút

Lang quân phụ bạc, ta tuyệt mệnh.

Chương 6

17 phút

Thừa Chiếu

Chương 11

17 phút

Trường Minh Tuế Vãn

Chương 11

18 phút

Tôi và vợ lẽ của phu quân đã cùng chung mối thù.

Chương 8

19 phút

Kiếp Duyên Trần

Chương 6

20 phút

A Ngưng

Chương 6

21 phút

Xuân Tình Chớm Nở Chương 1 Ngày 6 tháng 3 năm Nguyên Hi thứ 23. Mưa xuân rả rích, tiết trời se lạnh. Cơn mưa này từ đêm qua kéo dài đến sáng nay, vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Đợt rét nàng Bân khắc nghiệt khiến người ta ngại bước chân ra ngoài. Trong phòng ấm áp, Giang Trĩ Y nằm bẹp trên giường, hai tay ôm lấy đầu. Đầu đau như búa bổ, chóng mặt đến mức không dám mở mắt. Tỳ nữ Kinh Trập cầm chén thuốc bước vào, thấy chủ tử đã tỉnh, vội bước nhanh đến bên giường: "Quận chúa, ngài tỉnh rồi! Mau uống thuốc đi ạ!" Giang Trĩ Y nhíu mày, quay mặt vào trong: "Không uống, mang đi." Kinh Trập lo lắng: "Bác sĩ dặn Quận chúa phải nghỉ ngơi nhiều, nhưng nếu không uống thuốc, bệnh làm sao khỏi được?" "Ta đâu có bệnh!" Giang Trĩ Y bực bội ngồi bật dậy, mắt đỏ hoe nhìn người hầu gái, "Ngươi không nhìn thấy ta đang khỏe sao?" Kinh Trập vội đặt chén thuốc xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng chủ nhân: "Quận chúa đừng nóng giận... Thiếu tướng quân Thẩm Nguyên Sách cũng quan tâm đến ngài đó. Hôm qua hắn còn đặc biệt gửi thư đến hỏi thăm..." "Hắn quan tâm ta?" Giang Trĩ Y cười khẩy, giọng đầy mỉa mai, "Hắn chỉ mong ta chết sớm thôi!" Kinh Trập giật mình, vội quỳ xuống: "Quận chúa xin hãy nguôi giận! Nô tỳ biết lỗi rồi!" Giang Trĩ Y vừa định mở miệng trách mắng, bỗng cảm thấy khí huyết dồn lên tim, mắt tối sầm lại, ngã vật xuống giường.

Chương 7

26 phút
Bình luận
Báo chương xấu