Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Buổi tối, tôi càng nghĩ càng thấy tức.
Đúng dịp trường cho nghỉ, trong ký túc xá chỉ còn lại mình tôi.
Thẩm Hành cùng 2 người bạn cùng phòng kia đều là dân địa phương, đã về nhà cả rồi.
Tôi cầm lấy điện thoại, mở màn hình lên.
Tin nhắn của Thẩm Hành hiện lên tới tấp:
[Bảo bối, sao thế? Có phải em vẫn còn gi/ận anh không?]
[Có phải anh làm sai ở đâu, khiến em không vui không? Em nói cho anh biết đi, anh sẽ sửa ngay.]
[Chuyển khoản 13140 tệ.]
[Chuyển khoản 52000 tệ.]
[Chủ nhân muốn gì, cún con cũng đáp ứng được, c/ầu x/in em đừng bỏ rơi anh.]
Nhìn những tin nhắn càng lúc càng hèn mọn của Thẩm Hành, tôi thực sự cạn lời.
Nhưng cứ nghĩ đến việc gần đây ngày nào cũng thức đêm sửa tài liệu, ban ngày còn bị hắn công khai làm khó dễ, chút mềm lòng ấy lập tức bị dập tắt.
Tôi phẫn nộ nhấn vào khung chat với hắn, nghiến răng bỏ qua những khoản chuyển tiền đầy cám dỗ.
Gõ chữ, gửi đi: [Chúng ta chia tay đi! Tôi có người mới rồi!]
Nghĩ một chút, cảm thấy vẫn chưa đủ hả gi/ận, liền bổ sung thêm 2 dòng: [Cơ ngựk của anh không đủ to, thời gian lại ngắn, kỹ thuật kém!]
[Anh không xứng với tôi!]
Dòng cuối cùng gửi đi, lòng tôi lập tức thấy thoải mái, không kìm được mà đắc ý đung đưa hai chân.
Hừ, kiêu ngạo thì đã sao?
Chẳng phải vẫn đang khóc lóc trên mạng c/ầu x/in làm cún của tôi sao?
Nào ngờ giây tiếp theo, đối phương gửi thẳng tới một định vị.
[Hóa ra bảo bối không chỉ cùng trường với anh, mà còn ở cùng một tòa ký túc xá.]
Ngay sau đó, một tin nhắn thoại được gửi qua.
Tôi r/un r/ẩy mở lên.
Giọng nói của Thẩm Hành vang vọng khắp căn phòng: "Chủ nhân, bỏ rơi cún cưng là tội nặng lắm đấy nhé."
"Bị anh tìm thấy rồi, em đã nghĩ đến hậu quả chưa?"
Sắc mặt tôi tái nhợt, điện thoại suýt chút nữa trượt khỏi lòng bàn tay.
Gần như là phản xạ theo bản năng.
Chặn, xóa, tắt nguồn.
Một loạt hành động cực kỳ lưu loát.
Tôi lại quên mất, nhà Thẩm Hành không chỉ giàu, mà bản thân hắn còn là thiên tài máy tính.
Muốn tra ra địa chỉ IP của tôi chỉ là chuyện trong phút chốc.
Nhưng may mắn là trong thời gian qua, tôi chưa từng tiết lộ bất kỳ thông tin thật nào của mình.
Cho nên dù hắn có tra ra, cũng không thể đoán được tôi là ai.
Tôi cuộn tròn trên ghế, cố gắng trấn an trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp.
Cốc, cốc, cốc.
Cửa ký túc xá đột nhiên bị gõ.
Một giọng nói lạnh lùng truyền từ bên ngoài vào: "Kỳ Niệm, mở cửa."
Tôi đứng phắt dậy.
Chiếc ghế đ/ập vào mu bàn chân, nỗi sợ hãi lấn át cả cơn đ/au.
Sao Thẩm Hành lại quay về rồi?!
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook