Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
25/07/2026 12:00
Khi còn là Y, anh rất thích nghe tôi kể chuyện.
Truyện cổ tích cũng được.
Dân gian truyền thuyết cũng chẳng sao.
Lần nào anh cũng chăm chú lắng nghe.
Bởi với anh, đó là chút niềm vui hiếm hoi sau những giờ làm việc chất chồng.
Giống như sau khi nếm đủ vị đắng, cuối cùng cũng được thưởng thức một chút ngọt ngào.
Thế mà...
Chính tôi lại nhẫn tâm cư/ớp mất chút ngọt ngào ấy của anh.
Đúng là tôi chẳng ra gì.
Nếu biết trước Y chính là Thương Ký Minh.
Dù thế nào đi nữa.
Tôi cũng sẽ không nhấn nút "xóa bạn bè".
Đêm đó tôi mất ngủ.
Lăn qua lộn lại nghĩ mãi về chuyện này.
Cuối cùng vẫn nhắn tin cho người có ghi chú là "Anh hai".
"Giả sử một ngày nào đó, con cá vô lương tâm kia quay lại tìm anh, anh sẽ làm gì?"
Thương Ký Minh trả lời ngay lập tức.
"Rán nó."
Tôi bật dậy khỏi giường.
Cậu bạn cùng phòng vừa mới gập máy tính lại bị tôi dọa đến gi/ật nảy mình, suýt trượt chân khỏi thang leo.
"Lục Hữu Ngư, cậu nhập h/ồn à?"
"Cũng gần như thế."
"Ch*t thật rồi."
Bạn cùng phòng: ?
Ch*t rồi mà sao còn vui dữ vậy?
Khung trò chuyện lại hiện thêm một tin nhắn.
Là nửa câu sau của Thương Ký Minh.
"Lại thức khuya?"
Chỉ ba chữ ngắn ngủi.
Không hiểu sao lại mang theo cảm giác áp bức khó tả.
Tôi vội vàng gửi đại một sticker.
Rồi ném điện thoại sang một bên, không dám nhìn nữa.
---
14
Có lẽ vì quan tâm đến cậu em trai mới nhận lại như tôi.
Tối nào Thương Ký Minh cũng nhắn tin.
Phần lớn đều hỏi tôi ăn uống thế nào, có muốn về nhà ở không...
Tôi nghĩ.
Anh đúng là một người anh rất tốt.
Thế nhưng tôi lại chẳng biết đủ.
Còn tham lam muốn nhiều hơn thế.
Tối thứ Sáu.
Đúng giờ đã hẹn, anh đến đón tôi.
Vừa ngồi lên xe, Thương Ký Minh đã cúi người lại gần.
Cổ tay phải đeo chuỗi vòng bình an đưa lên phía trên đầu tôi.
Nhẹ nhàng gỡ xuống một chiếc lá vừa rơi.
Đôi mắt anh hơi cong lên.
Câu đầu tiên sau khi gặp mặt là:
"Trong xe vẫn có thể thở mà."
Đối diện với hình ảnh mình trong gương chiếu hậu.
Tôi mới gi/ật mình phát hiện.
Mặt mình đã đỏ bừng vì nín thở.
Nhất thời không tìm được lý do giải thích.
Tôi dứt khoát dựa lưng vào ghế, mặc kệ luôn.
Quả nhiên, thích một người là chuyện không thể giấu nổi.
Cho dù khép ch/ặt miệng.
Tình cảm vẫn sẽ hiện hết trên gương mặt.
Dẫu có ngụy trang khéo đến đâu.
Trái tim đ/ập lo/ạn cũng chẳng thể lừa được ai.
Tôi vụng về như thế.
Mà Thương Ký Minh lại thông minh đến vậy.
Liệu...
Anh đã nhìn ra rồi chăng?
Nếu anh thật sự biết.
Có thấy tôi gh/ê t/ởm không?
Thương Ký Minh liếc thấy những ngón tay tôi đang siết ch/ặt.
Ánh mắt vừa chạm tới đã lập tức dời đi.
"Muốn ăn gì?"
"Ừm... chỉ có hai chúng ta thôi sao?"
Vừa hỏi xong.
Tôi đã muốn tự t/át mình một cái.
Thương Ký Minh khẽ cười.
"Chỉ có hai chúng ta."
"Vậy, ăn lẩu được không ạ?"
"Tất nhiên."
---
15
Thương Ký Minh dường như hiểu rõ mọi sở thích của tôi.
Ngay cả nước chấm tôi thích ăn thế nào anh cũng biết.
Tôi chỉ coi đó là sự quan tâm đặc biệt dành cho cậu em trai mới nhận.
Nếu không...
Tôi lại sợ mình tự đa tình.
Lúc nhúng thức ăn.
Thương Ký Minh xắn tay áo lên.
Để lộ nửa cánh tay săn chắc.
Những đường cơ vừa đủ mạnh mẽ ấy khiến người ta không khỏi miên man tưởng tượng.
Chúng tôi thường xuyên gọi video.
Nhưng anh chưa bao giờ để lộ quá một bàn tay.
Ảnh chụp màn hình từ đủ mọi góc độ.
Đến giờ vẫn còn nằm trong album của tôi.
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook