SERIES TIỂU ĐẠO SĨ MẤT HẾT TU VI

SERIES TIỂU ĐẠO SĨ MẤT HẾT TU VI

CHÍN CÔ DÂU QUỶ - CHAP 3

14/04/2026 15:43

Mẹ kiếp! Tôi bái sư cái quái gì không biết, hóa ra là để tôi bỏ năm trăm m/ua một tấm bùa hộ mệnh giả?

Mọi người móc tiền ra rất sảng khoái, Đạo sĩ già cười không khép được miệng. Hoàn toàn không để ý đến một cô gái mặc đồ trắng phía sau ông ta, không nhìn rõ mặt, âm khí tỏa ra bốn phía, móng tay màu xám đã sắp đ.â.m vào cổ ông ta.

5.

Một bước nhanh như c/ắt, tôi lấy bùa hộ mệnh gỗ Lôi Kích trong túi đeo vào cổ Đạo sĩ già.

Đầu ngón tay của nữ q/uỷ chạm vào ông ta liền bị bật ra, cô ta lạnh lùng nhìn tôi.

Đạo sĩ già này quả thực không phải người tốt lành gì, nhưng tôi là một Đạo sĩ chân chính, không có lý nào thấy q/uỷ hại người mà không c/ứu.

Đạo sĩ già ngẩn ra, gi/ật phắt lá bùa hộ mệnh xuống, có lẽ cảm thấy tấm bùa này quá x/ấu xí, diện mạo không đẹp. Làm ảnh hưởng đến việc b/án hàng của ông ta.

“Muốn c.h.ế.t?!” Tôi đành phải đứng sau lưng ông ta, trừng mắt nhìn nữ q/uỷ.

Tôi sắp c.h.ế.t, dương khí trên người rất yếu. Nhưng vì đã kết H/ồn Khế với A Châu, nên âm khí trên người tôi không yếu hơn nữ q/uỷ bao nhiêu, nhất thời cô ta cũng không dám manh động.

Sau khi lảng vảng vài phút, cô ta biến mất.

Còn tôi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Tôi chỉ là làm màu thôi, nếu đ.á.n.h thật, tôi sẽ bị tiêu diệt trong nháy mắt.

“A Châu, bao giờ cô mới tới được?”

Một giọng nói vang lên trong đầu tôi: ‘Sắp đến rồi.’

Không ai để ý, bên cạnh tôi đột nhiên xuất hiện một cô gái xinh đẹp.

“Ở đây có một lệ q/uỷ, bây giờ không rõ là chạy đi đâu rồi.”

“Cảm nhận được, có cần bắt không?”

Tôi nhìn lên trời, trăng sáng gió mát: “Thôi đừng bắt, ai biết cô ta đã chịu oan ức lớn đến mức nào? Cho cô ta một cơ hội b/áo th/ù.”

“Tôi có một câu, không biết có nên nói không.” A Châu nắm lấy tay tôi, lạnh buốt.

“Nói đi.”

“Có lẽ, anh không nên vì tôi, mà thay đổi đạo tâm của mình, tất cả lệ q/uỷ đều c.h.ế.t oan ức không sai, nhưng anh không cần thiết phải c/ứu tất cả.”

Tôi thở dài, lại nghĩ đến sư phụ, “Để sau đi, lần này người ta lại không mời tôi, nếu là lệ q/uỷ hại người thật, thì bắt thôi. Hơn nữa, tôi cũng không sống được bao lâu nữa, đợi đến khi tôi c.h.ế.t, không chừng chính tôi cũng biến thành lệ q/uỷ, làm hại một phương.”

“Ấy da, thầy bảo trò này, sao lại đeo cái bùa rá/ch của trò cho thầy… Ơ? Vị này là ai?”

“Vợ anh ấy.” A Châu mở lời.

“Vợ?” Đạo sĩ già nghi ngờ nhìn A Châu, rất đột ngột kéo tay áo phải của A Châu lên, sau đó cười gượng gạo, “Không có ý gì khác, nhận nhầm người rồi.”

Tôi gi/ật lại tấm bùa hộ mệnh từ tay Đạo sĩ già: “Ông b/án hàng đi, tôi tìm chỗ nghỉ ngơi một lát.”

6.

Ngày hôm sau, Đạo sĩ già dậy sớm, dẫn tôi ra khỏi thôn.

Nhìn vẻ mặt hớn hở của ông ta có thể đoán được, hôm qua bùa hộ mệnh b/án khá chạy.

“Đại sư à, lần này thật sự quá cảm ơn Ngài!”

“Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, giờ đây có thể tìm cho đứa bé một mối hôn sự, để xung hỷ.”

“Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi!”

Tôi, A Châu, và Đạo sĩ già, ba người tiếp tục đi sâu vào trong núi.

Mặt trời sắp lặn, cuối cùng cũng thấy được vài hộ gia đình.

Trên đường đi, Đạo sĩ già này lừa ăn lừa uống, cũng khá thú vị, vốn dĩ tôi đã định chia tay ông ta rồi, nhưng thấy ông ta lén lút để lại tiền cho những nhà nghèo khó, biết được người này thực ra vẫn ổn, chưa tệ đến mức thâm căn cố đế. Dù sao tôi cũng chẳng có việc gì làm, về núi cũng là chờ c.h.ế.t, chi bằng cứ đi theo ông ta một đoạn nữa, có thể bảo vệ được thì bảo vệ.

Người dân trong núi càng m/ê t/ín hơn, gặp chút chuyện là cảm thấy nhà mình không sạch sẽ. Đạo sĩ già thường làm phép một phen, gặp nhà giàu thì hét giá vài trăm vài ngàn, gặp nhà nghèo khổ thì ăn một bữa no là coi như xong.

Nhưng nhà này tôi nhìn rõ, là thực sự có m/a.

Một căn nhà gỗ nhỏ, trong nhà không có gì đáng giá, một cái chăn rá/ch nát, trong phòng có một mùi ẩm mốc rất hăng.

“Đại sư, căn nhà này đêm nào cũng có tiếng khóc, còn có tiếng la hét t.h.ả.m thiết, Ngài xem giúp với ạ!”

“Dễ thôi, tôi đã biết là loại q/uỷ gì rồi, nhà ông bị Chung Quỳ quấy phá, tôi xử lý dễ như trở bàn tay.”

Mắt tôi gi/ật giật, mắt A Châu cũng gi/ật giật, không biết Đạo sĩ già này gặp phải người có học thức cao hơn có bị đ.á.n.h c.h.ế.t không?

Trong nhà cũng là một nữ q/uỷ, tóc tai rũ rượi, quần áo trắng bị x/é rá/ch tả tơi, tay chân đều g/ãy, vô thức lang thang.

Q/uỷ sẽ không hình thành vô cớ, thành q/uỷ ắt có oán khí, hoặc là đã phải chịu đựng sự tr/a t/ấn phi nhân tính trước khi c.h.ế.t.

“Cụ ơi, nhà… nhà mình có một người phụ nữ c.h.ế.t oan phải không?”

Đôi mắt có phần đục ngầu của bà lão mở ra: “Cậu là?”

“À, tôi cũng là Đạo sĩ, là đồ đệ của Đại sư.”

“Ôi, đúng vậy, con gái tôi c.h.ế.t rồi.”

“C.h.ế.t thế nào?”

“Không biết, có lẽ bị kẻ x/ấu b/ắt c/óc lên núi, khi tìm thấy, ôi, t.h.ả.m lắm!”

Xem ra, nữ q/uỷ này vừa mới trở thành du h/ồn không lâu, và du h/ồn chỉ lang thang gần nơi c.h.ế.t, có lẽ con gái của bà cụ vẫn còn sống khi được c/ứu về. Chỉ c.h.ế.t sau khi được hai vợ chồng già đặt nằm trong căn nhà gỗ này như một x/á/c c.h.ế.t.

Tất nhiên, tôi không thể nói những lời này với người già, nói ra không có ý nghĩa gì, còn làm họ thêm đ/au lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu