Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từng giây phút như kéo dài vô tận, Quan Sơn Việt ngước mắt nhìn tôi chằm chằm trong im lặng.
Đôi mắt màu nâu hổ phách chăm chú đến mức dường như cả thế gian này chỉ có mỗi bóng hình tôi, chẳng nỡ chớp mắt, tròng mắt đỏ lên vì khô rát, trông thật đáng thương.
Lòng tôi bỗng dấy lên sự bồn chồn, giống như có một chú chó nhỏ xù lông đang không ngừng dụi vào.
Không muốn bị cậu ta ảnh hưởng, tôi đưa tay che mắt cậu ta.
Hàng mi dài khẽ chạm vào lòng bàn tay tôi, cảm giác ngứa ngáy men theo cánh tay chạy thẳng vào tim, tôi quát: "Nhắm mắt lại! Còn nhìn nữa, tôi móc mắt cậu ra!"
"Ngứa." Quan Sơn Việt khẽ nói.
"C/âm miệng!" Tôi bực dọc dùng hết sức bịt ch/ặt mắt cậu ta.
Mi mắt cậu ta mỏng manh mà ấm áp, có thể cảm nhận được sự rung động nhẹ của nhãn cầu, như một trái tim bé nhỏ đang lo/ạn nhịp trong lòng bàn tay tôi.
Đột nhiên tôi chẳng muốn nghe câu trả lời của cậu ta nữa: "Thôi, cậu..."
Một hộp sữa được đưa trước mặt, Quan Sơn Việt bị tôi che mắt, đôi môi mỏng ửng hồng mấp máy: "Phương Thời, uống sữa không?"
...
Một lúc sau, tôi cắn ống hút như để trút gi/ận.
Chiếc ống hút tội nghiệp chi chít vết răng, hộp sữa xẹp lép, bên trong chẳng còn giọt nào.
Tôi tưởng tượng đó là Quý Mộc Trạch, ném xuống đất dẫm một cái rầm rồi tâm trạng lập tức sảng khoái.
Quan Sơn Việt cúi người nhặt hộp sữa bỏ vào thùng rác.
Vết thương trên mặt cậu ta trông hơi đ/áng s/ợ, xanh xanh tím tím như một con m/a, tôi gh/ét bỏ cậu ta, bảo cậu ta đổi bên đi, đừng có lấy bên mặt đó hướng về phía tôi.
Quan Sơn Việt nhẹ giọng phản bác: "Thiếu gia, có nắng."
Tôi mới nhận ra cậu ta theo sát từng bước như vậy là để che nắng cho tôi.
Trong lòng dấy lên chút cảm động, tôi hừ một tiếng, không muốn nhận tình của cậu ta: "... Vì cậu, tôi còn cãi nhau với đứa bạn thân nhất, đây là việc cậu nên làm."
Quan Sơn Việt nhẫn nại đáp: "Vâng."
Trở lại lớp học, đống hỗn độn đã được dọn dẹp, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi và Quan Sơn Việt vào văn phòng.
"Tình hình cụ thể tôi đã nghe kể, là Quý Mộc Trạch ra tay trước," ông chuyển giọng, "nhưng tôi nghe có học sinh phản ánh trong lớp tồn tại b/ạo l/ực học đường - Quan Sơn Việt, có đúng không?"
Tôi gi/ật mình, vô thức nhìn về Quan Sơn Việt.
Nếu cậu ta kể hết những chuyện trước đây...
Giáo viên sẽ gọi phụ huynh, bố mẹ gặp Quan Sơn Việt, nhận con rồi đuổi tôi ra khỏi nhà...
Những tình tiết từng lờ mờ thấy được sẽ biến thành hiện thực, còn tôi rơi vào vực thẳm, vạn kiếp bất phục.
Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, dạ dày co thắt đ/au nhói, thậm chí buồn nôn.
Tôi cầu khẩn nhìn Quan Sơn Việt, nhưng đôi mắt nâu hổ phách kia phớt lờ tôi, đáy mắt vẫn lạnh lùng vô cảm như thường lệ.
Cậu ta từ từ thốt ra một chữ.
Rầm!
Tim tôi đột nhiên rơi xuống vực.
“… Không có."
Quan Sơn Việt thong thả nói, cậu ta cúi mắt nhìn tôi, trong đáy mắt thoáng chút dịu dàng đùa cợt.
"Mọi người chỉ đang đùa với em thôi."
Câu nói này như lệnh ân xá, trái tim hỗn lo/ạn trở về ng/ực, tôi thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy biết ơn Quan Sơn Việt.
Nhưng chút thân thiết vừa chớm nở đã tan biến không dấu vết khi Quan Sơn Việt nhận phong thư màu hồng của cô gái kia.
"Phương... Phương Thời..." Cô gái từng cư/ớp Quan Sơn Việt ở căng tin ấp úng đứng trước mặt chúng tôi, đột nhiên dúi phong thư vào ng/ực cậu ta rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.
... Tôi đ/áng s/ợ đến thế sao?
Tôi bực bội nhìn theo bóng lưng cô ấy nghiến răng, giơ tay ra với Quan Sơn Việt: "Đưa tôi xem."
"Không được." Lần nữa, Quan Sơn Việt vì cô gái đó từ chối tôi.
Cậu ta cẩn thận cất phong thư vào túi, khóe môi bỗng nở nụ cười khó hiểu.
Càng nhìn càng thấy chướng mắt, tôi đ/ấm cậu ta một cái: "Cậu dám không nghe lời tôi?"
Quan Sơn Việt đáp lại bằng câu hỏi: "Cậu rất để ý cô ấy à?"
Cậu ta thu lại nụ cười, đôi mắt nâu hổ phách lạnh lùng nhìn tôi, chưa bao giờ cậu ta dùng ánh mắt này với tôi.
"Cậu thích cô ấy?"
Lòng tôi quặn đ/au.
Rõ ràng vừa nãy còn tốt đẹp, giờ vì một cô gái, cậu ta dám cãi lời tôi?
Cậu ta là chó của tôi, sao dám thích người khác?
Tôi cứng họng: "Ừ, nên cậu ta không được tranh với tôi, hiểu chưa?"
Quan Sơn Việt nhìn tôi chằm chằm mấy giây, cúi mắt gật đầu.
Rõ ràng là câu trả lời tôi muốn nghe, nhưng lần này, sự bồn chồn và bực dọc cuộn trào dữ dội hơn gấp bội.
Chương 16
Chương 12
Chương 7
Chương 17
Chương 37
Chương 12.
6
Bình luận
Bình luận Facebook