Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta đợi Sở Mặc một ki/ếm xuyên tim để đổi cái x/á/c khác tiếp tục trùng sinh, nhưng đợi mãi đợi mãi, Sở Mặc vẫn không gi*t ta.
Hắn không gặp ta, về sau, hắn thậm chí còn thả cho ta tự do hoạt động ở Bạch Vân Phong.
Buổi tối khi đang ngủ, ta bỗng gi/ật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, phát hiện bên giường có một bóng người cao lớn đang đứng, trong phòng nồng nặc mùi rư/ợu.
Sở Mặc.
"Sư phụ, người xin lỗi con một câu, con sẽ tha thứ cho người." Hắn say khướt đưa tay bóp cằm ta: "Bây giờ cả cái Bạch Vân Phong đều là của con, chúng ta có thể quay về như trước kia..."
Lòng ta chua xót, ngắt lời hắn: "Sở Mặc, chúng ta không bao giờ có thể quay lại như trước kia nữa."
Cơ thể Sở Mặc cứng đờ, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống.
Một lát sau, hắn dường như đã tỉnh rư/ợu, cười lạnh một tiếng, thân hình biến mất khỏi phòng.
Chỉ còn lại mùi rư/ợu thoang thoảng.
Hôm sau có hai người đến kéo ta ra khỏi phòng tối, ném ta vào bể tắm rửa sạch sẽ, quần áo cũng không cho mặc, trực tiếp dùng chăn quấn ta lại, đưa vào tẩm cung của Sở Mặc.
Tình hình không ổn rồi.
Mấy năm trước nhờ có Huyền Tinh, ta biết Sở Mặc từng tơ tưởng đến ta.
Ta bị đưa vào tẩm cung tối tăm, cơ thể bị phong ấn huyệt đạo, cuống đến toát mồ hôi hột.
Một lát sau, bóng dáng Sở Mặc bỗng xuất hiện trước giường, hắn cúi đầu, rút cái chăn trên người ta ra.
Ánh mắt của hắn khiến ta sởn gai ốc, da đầu tê dại.
Ánh mắt đ/áng s/ợ đó khiến ta sợ hãi.
"Sở Mặc, ngươi gi*t ta đi!" Ta hét lớn.
Gi*t ta đi, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ, có thể trùng sinh rồi.
Chương 10:
Hắn bóp ch/ặt cằm ta: "Với những việc ngươi đã làm với bản tôn, ch*t ngàn lần vạn lần cũng không hết tội!"
Ta nói: "Vậy thì gi*t ta đi."
"Ta không gi*t ngươi." Sở Mặc cười lạnh: "Đã ch*t không giải được h/ận, vậy ta sẽ không cho ngươi ch*t."
Hắn vuốt ve má ta: "Ta muốn ngươi trở thành cấm luyến của ta, nằm dưới thân ta, sống không bằng ch*t."
Hắn nhẹ nhàng, m/ập mờ vuốt ve mặt ta.
Sự thay đổi kỳ lạ của cơ thể khiến ta càng thêm lo lắng sợ hãi, ta hét lớn: "Ngươi thích ta đúng không!"
Tay Sở Mặc khựng lại.
Ta bất chấp tất cả, tiếp tục nói: "Biết tại sao ta gh/ét ngươi không? Vào cái ngày đám người Sở gia đến tìm ngươi mười năm trước, trên đại điện ngươi đ/ập vỡ Huyền Tinh, Huyền Tinh nhập vào lòng bàn tay ta, ta liền nghe được tiếng lòng của ngươi."
"Ngươi thân là đệ tử của ta, thế mà lại dám tơ tưởng đến ta! Ta là sư phụ của ngươi đấy! Ngươi đại nghịch bất đạo, nội tâm vặn vẹo bi/ến th/ái, ta gh/ét ngươi! Mỗi lần ngươi tơ tưởng, đều khiến ta gh/ê t/ởm đến cực điểm!"
Sở Mặc lùi lại một bước, trên mặt lộ ra ánh mắt không thể tin nổi: "Người... đều biết hết?"
"Đúng." Ta đ/ộc địa m/ắng hắn: "Ngươi sinh ra đã là điềm x/ấu, khắc mẹ sát cha, không ai yêu thương, ngoại trừ huyết mạch ra thì chẳng có điểm gì đáng giá! Ta coi trọng ngươi cũng chỉ vì dòng m/áu đó thôi! Cho ngươi miếng cơm ăn, ngươi liền móc gan móc ruột, còn yêu ta, Sở Mặc, ngươi có tiện không hả?"
Cả người Sở Mặc cứng đờ, hồi lâu sau, hắn từ từ giơ tay lên.
Ngay lúc ta tưởng sẽ bị gi*t ch*t, bóng dáng hắn bỗng nhiên biến mất.
Ta thở phào một hơi dài, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Ta bị đưa khỏi tẩm cung, tiếp tục bị nh/ốt trong phòng tối.
Mỗi ngày đều được nuôi ăn nuôi uống ngon lành, nhưng không gặp được bất kỳ ai.
Ta bắt đầu phiền muộn.
Tại sao Sở Mặc vẫn chưa gi*t ta?
Ta không ch*t thì làm sao thoát khỏi cốt truyện để trùng sinh đây?
Rõ ràng ta đã rất x/ấu xa rồi mà.
Chưa qua hai ngày, Sở Mặc bỗng nhiên ôm eo Tô Thanh Thanh xuất hiện trong phòng ta, ném cho ta một cái lọ sứ.
Đó là lọ th/uốc năm xưa Sở Mặc bị thương, Tô Thanh Thanh nhờ ta đưa giúp.
Ta nhặt lọ sứ lên, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn.
Vẻ mặt Sở Mặc lạnh băng: "Lọ th/uốc này, là Tô Thanh Thanh đưa đúng không?"
Ta không phủ nhận: "Phải."
Sở Mặc im lặng một lát: "Tại sao không nói? Uổng công ta bao nhiêu năm nay luôn cảm kích ngươi. Cư/ớp công lao của người khác làm của riêng, đắc ý lắm đúng không?"
Ta im lặng, mặc dù Tô Thanh Thanh đúng là có đưa th/uốc, nhưng công hiệu của lọ th/uốc đó không tốt, ta đã bỏ thêm rất nhiều thảo dược vào, mới có thể giúp Sở Mặc nhanh chóng hồi phục. Hơn nữa, là Tô Thanh Thanh dặn ta đừng nói.
"Năm đó ngươi đến Dược Vương Phong lấy đan dược tẩy kinh ph/ạt tủy cho ta, cũng là Tô Thanh Thanh c/ầu x/in ngươi mới làm?"
Ta mơ hồ nhớ lại, trên đường đến Dược Vương Phong hình như có gặp Tô Thanh Thanh, nàng ta nói vài câu, nhưng ta căn bản chẳng để ý mà đi thẳng luôn.
"Giải đ/ộc trong cơ thể ta, chỉ là để ta mau chóng kết đan, tiện cho ngươi đào đi?"
Mỗi lần Sở Mặc nói một câu, sắc mặt lại lạnh thêm một phần.
Nhìn khuôn mặt lạnh băng của hắn, ta chợt hiểu, hắn đang tính n/ợ cũ.
Ta nhìn về phía Tô Thanh Thanh, nàng ta không dám nhìn thẳng vào ta.
Đã như vậy...
Ta mỉm cười nói: "Đúng, chính là như vậy đấy."
Nếu hắn một d/ao gi*t ta, ta sẽ được giải thoát.
Sở Mặc nhìn ta chằm chằm, đôi mắt sâu không thấy đáy: "Tần Giác, những năm nay, dù ngươi có làm chuyện quá đáng thế nào, ta đều nghĩ, ít nhất trước kia ngươi từng tốt với ta... Giờ mới hiểu, đều là ta nhận giặc làm thầy, một đường tình nguyện!"
Hắn đột nhiên ra tay chộp lấy bụng ta, rạ/ch mở đan điền, moi nội đan ra.
Ta thét lên một tiếng thảm thiết, nằm trên mặt đất đ/au đến lăn lộn.
Hóa ra bị moi mất kim đan, lại đ/au đớn đến nhường này.
"Năm xưa ngươi moi đan của ta, hôm nay ta moi đan của ngươi, tha cho ngươi một mạng, coi như trả ơn ngươi thu lưu ngày trước." Sở Mặc nắm ch/ặt kim đan, vẻ mặt lạnh lùng: "Từ nay về sau, chúng ta ai không n/ợ ai, ngươi cứ ở lại Bạch Vân Phong này mà chờ ch*t già đi."
Nói xong, hắn bóp nát kim đan, kéo Tô Thanh Thanh rời đi.
Ta nằm rạp trên mặt đất, đ/au đến mồ hôi vã ra như tắm.
Chương 11:
Chương 246: Đảo Phản Thiên Cang
Chương 20
Chương 15
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook