Vì em mà đến

Vì em mà đến

Chương 11

11/05/2026 17:53

Tôi ngủ một mạch tới tận chiều hôm sau.

Dù trong lòng đầy bất an, nhưng cuối cùng tôi vẫn ngủ đến mức chẳng biết trời đất gì.

Mơ màng dụi mắt, tôi cầm điện thoại lên.

Ái Thư nhắn liên tục cả chục cuộc.

Lười đọc tin nhắn, tôi gọi thẳng lại.

Cô ta bắt máy gần như ngay lập tức.

Không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày nữa, vừa mở miệng đã gào lên:

“Ô Kế mất tích rồi!”

“Có phải anh làm không?!”

Tôi khựng lại vài giây rồi bật cười nhạt:

“Không biết.”

“Hắn là vệ sĩ của bố cô, biết đâu đang làm nhiệm vụ gì đó.”

“Không có!”

Giọng Ái Thư gần như bật khóc.

“Bố tôi nói rồi, hắn không có nhiệm vụ nào hết!”

“Từ tối qua tới giờ hắn biến mất hoàn toàn!”

Tôi khẽ cười:

“Lần đầu tiên thấy đại tiểu thư quan tâm một người như vậy đấy.”

“Hắn bỏ bùa gì cho cô à?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nghẹn.

Ái Thư vừa sụt sịt vừa nói:

“Hắn là người đối xử tốt với tôi nhất…”

“Nếu tôi phát hiện anh làm hại hắn, tôi nhất định không tha cho anh đâu!”

Tôi nghe mà chỉ thấy buồn cười.

Không biết Ô Kế đã diễn vai gì trước mặt cô ta nữa.

Có lẽ trước mặt hàng xóm, hắn là đứa con hiếu thảo.

Trước mặt nhà trường, hắn là học sinh nghèo bị đám nhà giàu b/ắt n/ạt.

Còn trước mặt Ái Thư…

Chắc lại là kiểu người dịu dàng đáng thương gì đó.

Nghĩ đến đây, tôi bật cười thành tiếng.

Không hiểu sao cười một lúc, nước mắt cũng rơi xuống.

Tôi vội vàng thay quần áo rồi chạy xuống lầu.

Trong lòng vẫn ôm chút hy vọng.

Tôi nghĩ…

Chắc anh trai chỉ đang gi/ận thôi.

Chờ tôi xuống xin lỗi, anh sẽ lại ôm tôi như trước.

Sẽ xoa đầu tôi.

Sẽ mềm lòng với tôi.

Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa phòng...

Tôi ch*t sững.

Ô Kế đang đứng ngay đó.

Một tay đút túi quần, dáng vẻ thảnh thơi như chủ nhân căn nhà.

Quản gia mặc vest đứng phía sau hắn, tay còn xách theo một chiếc vali cũ.

Ô Kế chỉ tay vào phòng tôi.

“Quản gia.”

“Tôi muốn ở phòng này.”

Tôi trợn to mắt.

Hoảng hốt nhìn quản gia:

“Chú Diệp… chuyện gì vậy?”

“Vì sao hắn lại ở đây?!”

Quản gia vẫn giữ giọng điệu cung kính như thường:

“Thiếu gia.”

“Vị này mới là người thừa kế thật sự của Bùi gia.”

“Cậu vẫn được ở lại đây…”

“Là vì cậu ấy nói hai người đang quen nhau.”

M/áu trong người tôi như đông cứng lại.

Tôi gần như hét lên:

“Anh trai tôi đâu?!”

“Gọi anh ấy tới gặp tôi!”

Tôi đẩy mạnh Ô Kế rồi định chạy xuống lầu.

Nhưng hắn phản ứng quá nhanh.

Cổ tay tôi lập tức bị hắn giữ ch/ặt rồi kéo ngược trở lại.

“Bùi Tụng Thần vừa nhận được kết quả xét nghiệm.”

“Hình như tức gi/ận lắm.”

“Hôm qua còn ngồi hút hết ba bao th/uốc trước mặt tôi.”

“Chắc tạm thời chưa muốn gặp em đâu.”

Tôi căn bản không thể chống lại sức của hắn.

Ô Kế chỉ dùng một tay đã dễ dàng đẩy tôi ngã vào phòng.

Danh sách chương

5 chương
11/05/2026 17:53
0
11/05/2026 17:53
0
11/05/2026 17:53
0
11/05/2026 17:53
0
11/05/2026 17:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nữ nhân viên ăn dưa trong phòng họp, trên đầu toàn là lời lẽ táo bạo? Tổng tài lập tức phun máu tại chỗ

Chương 11

7 phút

Sau khi trọng sinh, bạn trai thánh mẫu và bạn cùng phòng ốm yếu đều bị đoạn chi

Chương 7

15 phút

Tôi bị bạo hành dã man, con gái lại ngăn cản tôi ly hôn

Chương 8

16 phút

Con gái ngoài giá thú của cha gặp tai nạn, bác sĩ phẫu thuật chính lại chính là tôi – người đã bị đuổi khỏi nhà

Chương 12

20 phút

Trọng sinh: Tôi đoạn tuyệt chồng và con gái

Chương 7

29 phút

Sau khi tiếng lòng của Thái hậu bị lộ, cả triều đình đều hóng hớt

Chương 8

36 phút

Lương công chức 3 triệu, đi xem mắt dắt cả nhà bảy người

Chương 13

42 phút

Long Vương trở về đòi làm màu, tôi tiễn đi bóc lịch

Chương 11

45 phút
Bình luận
Báo chương xấu