Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- HỒNG LÝ KIẾP
- Chương 2
3.
Ta và Mân Hoa Đế quân quen biết đã vạn năm.
Chàng tự Đại Ẩn Sơn phi thăng thành Thượng thần, sau khi đến Cửu Trọng Thiên, chàng luôn một mình một bóng, ít lời ít nói. Chỉ nuôi một con cá chép đỏ trong thần điện để làm vui.
Chàng yêu quý con cá đó vô cùng, người khác ngay cả nhìn cũng không được, nói gì đến chạm vào.
Sau đó cơ duyên xảo hợp. Ta theo Mân Hoa Đế quân đến Cửu Uyên tác chiến, kéo dài mấy ngàn năm.
Trải qua vài lần cận kề cái ch*t, chàng không tiếc hao tổn bản thân, liều mạng c/ứu ta. Cũng vì vậy, tu vi của Đế quân suy giảm nghiêm trọng, buộc phải xuống phàm lịch kiếp.
Ngày chàng nhập luân hồi, ta đến tiễn chàng.
Mân Hoa Đế quân ôm chiếc bể cá lưu ly, cùng với con cá chép đỏ kia, đều tặng cho ta.
"Thanh Việt Tiên quân, trong mấy mươi ngày ta không có mặt, xin tặng vật yêu quý này cho nàng. Nếu nàng nguyện ý chăm sóc nó, đợi khi ta lịch kiếp trở về..."
Ta cúi đầu nhìn con cá chép nhỏ xinh đẹp: "Tự nhiên là nguyện ý, Đế quân có ân c/ứu mạng với tiểu tiên, tiểu tiên nhất định sẽ cẩn trọng!"
Mân Hoa im lặng một chốc, ánh mắt nhìn thẳng vào ta: "Không phải. Ta nói là lấy vật này làm sính lễ, đợi khi lịch kiếp trở về, ta muốn cùng nàng đính ước."
Ta lúc đó sững sờ, tim đ/ập rộn ràng: "Hả?"
Sau khi thổ lộ, Mân Hoa có chút hoảng lo/ạn, bảo ta suy nghĩ kỹ, rồi xoay người bay vào luân hồi trì.
Ta ôm chiếc bể cá, tim vẫn đ/ập thình thịch, còn đang ngẩn ngơ.
Mân Hoa Đế quân đã phải lòng ta. Và ta, cảm thấy vui mừng.
Con cá chép đỏ kia đột ngột nhảy lên, vọt ra khỏi bể, lọt vào luân hồi trì.
Ta biết đây là vật cưng của Mân Hoa, lại còn là tín vật định tình. Trong lúc nóng lòng, ta cũng nhảy theo vào, muốn tóm nó trở về.
Nào ngờ, trên đường tìm ki/ếm ở hạ giới, Tư Mệnh quân tìm thấy ta.
Nói rằng nữ tử vốn dĩ sẽ trở thành thê tử phàm trần của Mân Hoa đột nhiên qu/a đ/ời. Nhờ ta giúp một tay.
Ta nhận lời Tư Mệnh quân, nhập vào Sổ Vận Mệnh của hắn.
Mười tám năm sau, với thân phận công chúa nước Việt, gả cho Vệ Hoài Kỳ, kiếp chuyển thế của Đế quân.
Khi đến kinh thành nước Vệ, ta đã gặp Mân Hoa đang lịch kiếp.
Ngoài dự liệu, ta cũng gặp con cá chép đỏ kia.
Thái tử Hoài Kỳ của nước Vệ đứng trên tường thành, một mũi tên xuyên qua kiệu hoa của ta: "Vệ nữ, chính ngươi đã vô liêm sỉ ép duyên ta. Ta đã có người trong lòng rồi!"
Nữ tử vận hồng y trong vòng tay chàng, gọi là Hồng Li kia, chính là con cá chép tinh năm nào.
Ta biết, việc này không thể không giúp.
Và cái Vệ cung định sẵn bất an này, ta cũng không thể không bước vào.
4.
Khi đó ta không hề nghĩ tới.
Để giúp Mân Hoa Đế quân lịch kiếp, ta đường đường là Thanh Việt Thượng tiên, có một ngày lại thê thảm đến nhường này.
Thậm chí còn phải chịu đựng tiên cốt bị tổn hại.
Chỉ vì khoảnh khắc trái tim rung động bên Luân Hồi Trì ở Cửu Trọng Thiên năm ấy.
Vệ Hoài Kỳ trầm giọng xuống: "Vương hậu, ngươi đã chịu ph/ạt rồi, mau đi nhận lỗi với Hồng Li, chuyện này đến đây là kết thúc!"
Thường thì khi quá bi thương, người ta lại cảm thấy nực cười. Ta tự giễu cắn ch/ặt môi, bước ra khỏi chiếc ô của Vệ Hoài Kỳ.
Mệnh cách đã định, chỉ còn ba ngày nữa. Ta lười tranh luận với hắn.
Lục Tiêu cầm ô, vội vã chạy về: "Quân thượng, Vương hậu của chúng ta bị thương rồi!"
Vệ Hoài Kỳ lúc này mới chú ý đến chân ta. Dưới chiếc áo choàng, một vạt áo lộ ra, dính một vệt m/áu.
Hắn bất giác siết ch/ặt cán ô, bước thêm hai bước về phía trước.
"Vương hậu tỷ tỷ, tỷ có chỗ nào không khỏe không?" Hồng Li nhanh chân tiến lên, hai tay nắm lấy cánh tay ta, ngầm vận động pháp lực.
Ta vừa trải qua hình ph/ạt lôi ph/ạt làm vỡ tiên cốt. Bị pháp lực của nàng ta kích động, chẳng khác nào bị lửa đ/ốt xươ/ng, đ/au đớn đến sống không bằng ch*t.
Ta mạnh mẽ hất tay nàng ta ra: "Vô lễ!"
Hồng Li cố ý buông tay, đưa tay che bụng dưới, để mặc bản thân ngã về phía sau. Nàng ta hoảng hốt nhìn Vệ Hoài Kỳ, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.
Nhưng cũng chỉ là suýt chút nữa. Vì nàng ta ngã vào lòng Vệ Hoài Kỳ.
Vệ Hoài Kỳ ôm lấy nàng ta, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Nàng ấy đang mang th/ai, chỉ là lo lắng cho ngươi, vậy mà ngươi dám động thủ!"
Ta cẩn thận quan sát hắn. Dung mạo giống hệt, giọng nói cũng vậy, nhưng hắn không phải Mân Hoa.
Nếu một ngày kia Mân Hoa trở về Cửu Trọng Thiên, biết được huyết mạch Thượng thần vạn năm của mình, lại bị con cá mình nuôi mê hoặc, thậm chí còn có cả hậu duệ, chỉ e sẽ thấy gh/ê t/ởm vô cùng.
Nhưng tất cả những điều đó đều không còn liên quan đến ta?
"Quân thượng, người đã thấy rõ chưa? Nàng ta là người động thủ trước!"
Vệ Hoài Kỳ nghẹn lời. Hồng Li kéo tay áo hắm, đúng lúc bất tỉnh nhân sự.
Vệ Hoài Kỳ ôm nàng ta, vội vã rời đi.
Còn ra lệnh nh/ốt ta vào trong cung.
Trong Phượng Âm Cung, bóng trúc hiu quạnh, tĩnh lặng tiêu điều. Tất cả cung nhân đều đã bị đuổi đi.
Đến cả y phục, đồ ăn thức uống của ta, Vệ Hoài Kỳ cũng c/ắt giảm gần như không còn gì. Chỉ còn Lục Tiêu vẫn ở bên ta.
"Vương hậu, tại sao người lại nói với Hồng Li phu nhân rằng, nàng ta mang th/ai sẽ gặp Thiên ph/ạt?"
Khi ta còn là Thượng tiên, bản tính vốn đạm bạc. Đến chốn phàm trần, không được Quân vương yêu mến, cũng chưa từng nhắm vào Hồng Li.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook