Chiếc váy hoa oán hận

Chiếc váy hoa oán hận

Chương 12

02/07/2024 16:17

“Chúng ta thông minh như vậy, không gọi là bé ngốc nữa.”

Bà Đinh thắt một bím tóc nhỏ xinh đẹp cho tôi, còn có cái váy hoa nữa.

“Gọi là Ngũ Phúc đi.”

Bà ấy đột nhiên cười, nghiêm túc nói: “Em hai của cháu báo mộng cho ta, nói muốn đem phúc khí của bốn chị em cho cháu hết, cộng thêm của bản thân cháu vừa hay là Ngũ Phúc Lâm Môn.”

Tôi ngơ người, khóe mắt có chút ướt.

“Bọn chúng muốn cháu sống thật tốt, sống thay cho bọn chúng.”

Bà Đinh nhấc cánh tay lên muốn xoa đầu tôi nhưng không nhấc lên được, ngày hôm đó mẹ tôi đến cư/ớp con gà trống đã đẩy bà ấy xuống đất, cánh tay không may đ/ập vào đ/á nhọn.

Tôi gật đầu.

Bà Đinh cho tôi đi học, khí chất của tôi bình thường nhưng lại rất nghiêm túc, mỗi lần đều hạng nhất.

Cuối cùng tôi cũng thi được vào trường đại học mà bản thân mong ước.

Một ngày trước khi đi báo danh, tôi lại đến chỗ gò đất bên sông, nơi này không biết từ bao giờ đã mọc đầy hoa trắng có chút vàng, bốn cánh thành một bông và luôn có một cánh nhỏ xíu, các dân làng đều nói giống hệt như bốn cô gái nhỏ chụm vào nhau nên đã đặt tên là “hoa tứ nữ”, tôi thì lén lút gọi nó là “hoa em gái.”

Tôi khóc lớn một trận, sau đó mang theo một đoá hoa đang nở rộ tươi đẹp nhất đựng vào trong hũ đất, tôi muốn dẫn bọn chúng đi chơi dù cho đó chỉ là hoa.

Sau này tôi tốt nghiệp, muốn dẫn theo bà Đinh ở lại thành phố lớn lại sợ bà ấy không quen. Cánh tay bị thương của bà ấy đã không thể nhấc lên được nữa. Bà ấy thấy tôi do dự nên cười ha hả nói: “Đi thôi, đi theo nhóc con nhà ta, muốn ra ngoài ở từ lâu rồi, chỉ là không biết trong thành phố có cho nuôi gà trống không.”

Sau đó nữa, bà ấy biết được tôi thi vào làm giáo viên ở địa phương, thở dài một hơi: “Được thôi, đã ra ngoài rồi, còn quay về lại làm gì.” Ngoài miệng bà ấy than vãn nhưng khóe miệng lại cong lên.

Tôi muốn dẫn bà ấy đến b/ệnh viện khám tay nhưng bà ấy cứ từ chối.

Cho đến một ngày tôi đọc được ở trong một cuốn sách...

“Cách phá giải trận pháp minh hôn, cần m/áu người thoa vào đôi cánh của gà trống, sau khi thành công thì sẽ bị đá/nh trả.”

Năm đó, bà Đinh vì giành gi/ật gà trống với mẹ nên mới bị thương là do bà ấy cố ý…

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
02/07/2024 16:17
0
02/07/2024 15:58
0
04/07/2024 16:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tuyết Trường An vùi lấp xương trung liệt

Chương 9

4 phút

Người yêu cũ điểm mười của tiểu thư Bắc Kinh

Chương 13

6 phút

Bị dân mạng bóc phốt là kẻ đào mỏ, vợ cũ tổng tài vội vã đòi tái hôn

Chương 16

9 phút

Trọng sinh năm sáu tuổi, tôi tống bạn thân bắt cóc chị gái vào tù

Chương 12

12 phút

Gửi gió ngàn dặm chút khói lửa nhân gian

Chương 9

14 phút

Bị đòi bồi thường năm triệu? Nhưng nạn nhân lại là đứa con gái đã mất tích của tôi

Chương 9

17 phút

Ngày em trai song sinh bị tráo quyền phong tước, ta sát phạt trở về hoàng thành

Chương 9

18 phút

Trước khi dỡ xưởng đá cũ ở Hoa Liên, anh đã đem trả lại từng nhà mười hai phiến đá kỷ niệm mà mẹ anh từng cất giữ giúp họ.

Chương 13

20 phút
Bình luận
Báo chương xấu