Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi học hành rất nghiêm túc. Ngay cả biểu cảm hèn hạ mang chút nịnh hót trên mặt cậu ta tôi cũng ghi nhớ thật kỹ. Để ngày sau dùng lên người Dịch Sơ Dương. Đã leo lên giường của anh rồi, hẳn là anh sẽ không nỡ đuổi tôi đi nữa. Không làm con trai được thì làm món đồ chơi cho anh cũng được. Chỉ cần không đuổi tôi đi, tôi sẽ quỳ trước mặt anh thêm một lần nữa. Lần cuối cùng.
Khi Dịch Sơ Dương đạp cửa xông vào, cậu đào hát nhỏ kia đang trần truồng ngồi trên người tôi, kéo tay tôi bắt chạm vào người cậu ta. Tiếng đạp cửa quá lớn làm cậu ta sợ hãi kêu lên một tiếng rồi áp sát vào người tôi.
Dịch Sơ Dương cầm sú/ng, sải bước đi vào, ngồi xuống chiếc sofa cạnh giường. Anh nói bằng giọng không nóng không lạnh: "Tiếp tục đi."
Quân phục trên người anh vẫn chưa cởi, chẳng biết từ đâu về mà trên người mang theo mùi m.á.u tanh chưa tan hết. Vẻ mặt bình thản, nhưng sự hung bạo bị đ/è nén sâu nơi đáy mắt khiến người ta nhìn vào mà thấy lạnh toát cả người.
Tôi thầm c.h.ử.i rủa trong lòng. Ăn chơi trác táng mấy ngày trời, Dịch Sơ Dương chẳng thèm hỏi lấy một câu. Vừa mới nảy ra ý đồ x/ấu xa thì đã bị bắt quả tang ngay tại trận.
Tôi vỗ vỗ vai chàng trai đang r/un r/ẩy vì sợ hãi, ném chiếc áo ngoài cho cậu ta: "Cậu ra ngoài trước đi."
Dịch Sơ Dương không nói gì, chỉ rũ mắt mân mê khẩu s.ú.n.g trong tay. Đợi người đi rồi, anh mới mở lời: "Trường Giảng Võ gửi thư tới, con đã nghỉ học hơn nửa tháng rồi. Không đến trường, cũng không về nhà. Hết vũ trường lại đến hí viện. Rư/ợu chè, đ.á.n.h bài, chơi bời đào hát..."
Anh ngước mắt nhìn tôi, cười nhạo: "Dịch Phùng, con thực sự lớn rồi đấy. Lời ta nói con cũng chẳng thèm nghe nữa. Trước đây ta đã nói rồi, nếu còn để ta thấy con lăn lộn trên giường với kẻ nào, ta sẽ b.ắ.n c.h.ế.t kẻ đó trước, rồi b.ắ.n c.h.ế.t con sau."
Dịch Sơ Dương lên nòng sú/ng, ánh mắt lạnh lẽo: "Giờ ta chỉ hỏi con một câu, đã làm với nó chưa?"
Tôi nhìn khẩu s.ú.n.g trong tay anh mà nuốt nước bọt, sợ anh làm càn nên không dám đổ thêm dầu vào lửa, vội vàng lắc đầu: "Chưa có."
Giọng điệu Dịch Sơ Dương đanh lại: "Đi tắm đi, đồ bên ngoài bẩn thỉu lắm."
Câu nói này thật chói tai. Tôi nhíu mày đáp: "Tôi chưa có chạm vào cậu ta."
Dịch Sơ Dương quẳng s.ú.n.g lên bàn, bước tới xách tôi lên, lôi xệch vào phòng tắm. Tôi bị anh kéo đ/au, vùng vẫy hét lên: "Cha buông tôi ra!"
Dịch Sơ Dương đạp cửa phòng tắm, ném tôi vào bồn tắm rồi xả nước. Nước lạnh ngắt khiến tôi run bần bật. Cơn gi/ận bốc lên đầu, tôi ngửa cổ trừng mắt nhìn anh: "Cha làm cái gì thế?!"
Dịch Sơ Dương không nói gì, cúi người x.é to.ạc chiếc quần duy nhất còn lại trên người tôi, bước chân vào bồn tắm, ra sức kỳ cọ thân thể tôi. Sức anh lớn, kỳ đến đỏ cả da thịt tôi. Tôi vùng vẫy dưới tay anh, đạp chân lo/ạn xạ vào người anh, "Cút đi!"
Một cái đạp trúng bụng, một cái trúng đùi, và một cái nữa trúng ngay chỗ hiểm yếu. Lòng bàn chân bị hun đến nóng bỏng, tôi hoảng hốt thu chân lại.
Dịch Sơ Dương hừ nhẹ một tiếng, nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi, không buông ra. Thậm chí, còn dùng sức ấn mạnh thêm một chút. Tôi bị hun đến r/un r/ẩy, nuốt nước bọt, kinh ngạc nhìn anh.
Đang định nói gì đó, Dịch Sơ Dương đột nhiên buông tôi ra, yết hầu chuyển động một cái, anh né tránh ánh mắt của tôi, khàn giọng nói: "Tự tắm đi, ta đợi bên ngoài."
Anh chống tay vào tường đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm, động tác có chút hoảng lo/ạn. Hơi nóng từ lòng bàn chân nương theo dòng m.á.u chảy thẳng vào tim. Khiến trái tim dần nóng lên, đ/ập ngày một nhanh hơn.
Lần thứ hai rồi. Có phải Dịch Sơ Dương cũng có một chút thích tôi không? Tôi bừng tỉnh, đột ngột nhảy dựng lên, ôm chầm lấy Dịch Sơ Dương từ phía sau khi anh định rời đi, nước lạnh trên người tôi thấm đẫm cả người anh, "Không được đi!"
6.
Dịch Sơ Dương khựng người lại. Tôi r/un r/ẩy đưa tay chạm vào thắt lưng của anh, tháo ra. Bàn tay lạnh ngắt áp sát vào khối cơ bắp nóng bỏng, săn chắc của anh mà trượt dần xuống dưới...
Ngay khi sắp đắc thủ, tôi bị Dịch Sơ Dương ấn c.h.ặ.t t.a.y lại: "Dịch Phùng!"
Tôi sợ bị khước từ, hoảng lo/ạn tìm đến vành tai anh mà hôn lấy hôn để.
Đừng đẩy em ra.
Tôi đã làm đến mức này, tâm tư đã m.ổ x.ẻ rạ/ch ròi, phơi bày ra trước ánh mắt anh. Nếu anh đẩy tôi ra, tôi xem như xong đời.
Tôi hôn dọc theo tai anh xuống dưới, l.i.ế.m láp cần cổ, ngón tay mơn trớn nhẹ nhàng trên da thịt, dùng hết sức bình sinh để nhen nhóm ngọn lửa trong lòng Dịch Sơ Dương.
C/ầu x/in anh. Đừng đẩy em ra, đừng bỏ rơi em!
Dịch Sơ Dương hít sâu một hơi, lực tay như muốn bóp nát xươ/ng tay tôi, "Dịch Phùng, con có biết mình đang làm gì không?"
"Nhìn cho kỹ đi, ta là cha con, không phải hạng mèo mả gà đồng ở hí viện."
Dịch Sơ Dương dứt mạnh tay tôi ra, một lần nữa đẩy tôi ngã nhào vào nước. Sắc mặt anh cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi: "Ngay cả ta, con cũng muốn đem ra chơi đùa sao?"
"Tôi rõ hơn ai hết! Là cha thì đã sao?" Tôi ngồi trong làn nước lạnh, đỏ mắt nhìn Dịch Sơ Dương, ánh mắt lướt qua một vòng trên bụng dưới của anh: "Có người cha nào lại giống như anh không?"
"Dịch Sơ Dương, anh vốn dĩ đâu phải cha ruột của tôi. Hứa Đình Sinh có thể, Trương Thính Hà có thể, tại sao tôi lại không thể?"
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 23: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook