Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn vừa dứt lời, ta t/át hắn một cái.
"Ngươi muốn g.i.ế.c ai?" Ta tin Tư Mã Tục rồi sẽ có một ngày g.i.ế.c được Giang Trạch Xuyên. Nhưng không phải bây giờ. Nay Giang Trạch Xuyên có Tư Mã Việt chống lưng, thế lực trong Nội các chằng chéo phức tạp, ngay cả Bệ hạ cũng không dám kh/inh suất hành động, y tính là cái thá gì?
Những năm này Tư Mã Tục lôi kéo triều thần, động tĩnh không nhỏ. Tư Mã Việt sớm đã nhắm vào y, giờ đang không tìm được lý do để g.i.ế.c y đây. Nếu y tìm c.h.ế.t vào lúc này, thì có là thần tiên cũng không c/ứu nổi.
Ta bóp cằm Tư Mã Tục, lạnh lùng nói: "Ngươi dám động vào một đầu ngón tay của Giang Trạch Xuyên, ta sẽ băm vằm tên bảo bối Thường Thanh của ngươi đem cho ch.ó ăn."
Tư Mã Tục càng nói càng hăng, trong lời nói đã nhuốm mùi m.á.u tanh: "Ta không chỉ muốn g.i.ế.c hắn, ta còn muốn l/ột da rút xươ/ng hắn, tưới dầu đ/ốt đèn trời."
Nói không thông. Ta đ/á y một cái: "Cút!" Suýt chút nữa đ/á y xuống giường.
Tư Mã Tục tức đến đỏ mặt tía tai, nắm lấy chân ta: "Ngươi vì Giang Trạch Xuyên mà đ/á ta?!"
"Ngươi tưởng ta cam tâm tình nguyện nằm dưới thân ngươi, hầu hạ một tên hoạn quan bẩn thỉu hạ tiện như ngươi sao?"
"Thường Lạc, đừng quên, là ngươi c/ầu x/in ta làm ngươi." Y bóp mạnh một cái, như muốn bóp nát bàn chân ta: "Ngươi thả Thường Thanh ra, ta tự khắc sẽ cút."
Ta bị y chọc tức đến r/un r/ẩy, đạp vài cái mà chân vẫn không thu về được, môi run bần bật nói: "Tốt, tốt lắm! Ta thả người! Ngày mai ngươi không cần đến nữa." Ta nghiến răng nói thêm: "Sau này... cũng không cần đến nữa."
Không khí tức khắc đông cứng lại. Tư Mã Tục lặng đi, cúi đầu, bóng dáng chìm trong ánh đèn, không nhìn rõ biểu cảm, "Ta c/ầu x/in nửa tháng trời, không bằng hắn tới một chuyến. Ngươi sợ ta g.i.ế.c hắn đến thế sao?"
Ta nắm ch/ặt drap giường, ngoảnh mặt đi nói: "Không liên quan đến người khác, là ta chán rồi." Ta cười khẩy một tiếng: "Chẳng qua là buồn chán tìm chút thú vui, Điện hạ tưởng thật sao?"
Hồi lâu không lời. Một lúc sau, Tư Mã Tục buông ta ra, ngồi thẳng dậy. Y thu hết những tâm tư bất kham lại, dùng ánh mắt lạnh lùng đó liếc nhìn ta: "Công công xưa nay bạc tình, vốn dĩ chỉ biết dày vò người khác."
Y vắt áo lên người xuống giường, lạnh giọng nói: "Ngày mai đem Thường Thanh trả về. Nếu không, công công cứ chuẩn bị nhặt x/á/c cho Giang Trạch Xuyên đi."
Cửa bị đóng sầm lại. Ta gục xuống cạnh giường, phun ra một ngụm m/áu. Thế là lại h/ận ta rồi. Chờ sau khi việc đó xong xuôi, e rằng sau này, ngay cả nửa lời y cũng chẳng buồn nói với ta nữa.
5.
Cả nhà Chương gia, là đích thân ta dẫn người tới xét nhà diệt môn.
M/áu của Chương lão tiên sinh phun lên mặt ta, ông ấy ghì ch/ặt lấy cổ tay ta, câu nói cuối cùng là: "Hoạn đảng họa quốc!"
Ta mặt vô cảm rút đ/ao, mặc cho dòng m.á.u nóng hổi b.ắ.n tung tóe đầy người.
Tiếng vó ngựa dồn dập phía sau, Tư Mã Tục gần như ngã nhào từ trên ngựa xuống, "Thái phó!"
Y lao về phía Chương Thái phó đã ngã xuống, bịt ch/ặt vết thương cho ông lão, nhưng chẳng thể níu kéo được sinh mệnh đang dần tan biến.
Người thân cận với Tư Mã Tục vốn dĩ ít đến đáng thương. Lúc nhỏ có mẫu phi, mẫu phi mất rồi có Thường Lạc, sau này Thường Lạc đi rồi, nhưng Thái phó vẫn còn đó.
Chỉ có Chương Thái phó bằng lòng dạy bảo y. Giờ đây, Thái phó cũng c.h.ế.t rồi. Tư Mã Tục thực sự đã trở thành kẻ cô đ/ộc không nơi nương tựa.
Ta cầm khăn tay, lau đi vết m.á.u trên tay mình, không thèm liếc nhìn Tư Mã Tục đang quỳ trong vũng m.á.u lấy một cái, lạnh lùng bảo đám Cẩm Y Vệ đi cùng: "Hồi cung."
Chưa kịp cất bước, một lưỡi ki/ếm lạnh lẽo đã gác lên cổ ta. Kẻ cầm ki/ếm là Tư Mã Tục.
H/ận ý của Tư Mã Tục lồng lộng, còn sắc lẹm hơn cả lưỡi ki/ếm của y. Không cần đ.â.m xuống. Vào khoảnh khắc y chĩa ki/ếm về phía ta, ta đã c.h.ế.t thấu từ lâu rồi.
Đám Cẩm Y Vệ bên cạnh lập tức tuốt đ/ao chỉ về phía Tư Mã Tục. Ta rủ mắt, đứng giữa trời tuyết, không hỷ không bi, "Điện hạ muốn g.i.ế.c ta?"
Giọng Tư Mã Tục nặng nề và khàn đặc: "Lúc ngươi còn ở cung Tương Đàm, mỗi khi Chương Thái phó gặp ngươi, đều đưa cho ngươi một đĩa bánh Vân Phiến."
Ông bảo ta quá g/ầy, phải ăn nhiều một chút.
Ông khen ta lanh lợi, còn dạy ta học chữ.
Ngoại trừ Tư Mã Tục, Chương lão tiên sinh là người thứ hai trong cái cung đình này chịu đối đãi tốt với ta. Nhưng ta, đã g.i.ế.c ông ấy.
Đích thân g.i.ế.c c.h.ế.t ông ấy.
"Thường Lạc, ta hỏi ngươi lần cuối, bọn họ có ép ngươi không?"
Ta run lên một cái, chiếc khăn tay trong tay rơi xuống đất. Câu hỏi này, y đã hỏi qua ba lần.
Lần đầu tiên, là khi ta vì muốn lấy được sự tín nhiệm của Tư Mã Việt, đã thêu dệt tội danh h/ãm h/ại Tư Mã Tục, tống y vào địa lao Đông Xưởng, tr/a t/ấn suốt ba ngày.
Khi đó Tư Mã Tục toàn thân đầy m/áu, vậy mà vẫn cố giữ hơi tàn hỏi ta, "Thường Lạc, tay ngươi run cái gì?"
"Có phải bọn họ ép ngươi làm vậy không?"
"Ở nơi ta không nhìn thấy, ngươi có phải đã chịu uất ức rồi không?"
Rõ ràng khắp người đều là vết thương do ta đ/á/nh, vậy mà y vẫn hỏi ta có phải chịu uất ức hay không. Ta quay lưng về phía y, suýt chút nữa đã bóp nát cây roj trong tay.
Ta nói, không có.
Lần thứ hai, là khi Giang Trạch Xuyên phát đi/ên, cố ý ép ta lên hòn non bộ ở Ngự Hoa Viên để giày vò. Hắn dùng lực rất mạnh, lại bắt ta phải nhỏ tiếng, đừng làm kinh động đến chủ cũ. Ta c.ắ.n nát môi, nhưng vẫn bị Tư Mã Tục nhìn thấy.
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook