Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vẫn muốn tiếp tục nghe lén nhưng ba người họ lại hậm hực giải tán.
Rời khỏi căng tin, tôi bắt đầu tìm ki/ếm thông tin về nữ q/uỷ áo đỏ. Rất nhanh, tôi đã tìm thấy manh mối trên Tieba và diễn đàn của trường.
Thân phận của cô ta lại khiến tôi vô cùng thất vọng.
Cái gọi là “nữ q/uỷ áo đỏ”, thực chất chỉ là một truyền thuyết học đường của ngôi trường này.
Mười lăm năm trước, trường có một nữ sinh phẩm học kiêm ưu, ngoại hình xinh xắn.
Nhưng lại là một kẻ m/ù quá/ng vì tình chính hiệu.
Bạn trai cô lúc bấy giờ thuộc đội điền kinh, thường xuyên chơi trội trong các kỳ đại hội thể thao, lại còn biết đ/á/nh đàn guitar, rất được lòng phái nữ. Trong thời gian yêu nhau, gã đàn ông đó nhiều lần ngoại tình, thậm chí nghe đồn còn có khuynh hướng bạo hành.
Nhưng cô gái vẫn bao dung tha thứ tất cả.
Cho đến một ngày nọ, cô lên phòng thí nghiệm, bỗng nhớ ra mình quên lấy đồ. Lúc quay về ký túc xá, lại bắt gặp bạn trai và cô bạn thân cùng phòng đang quấn lấy nhau ân ái trên giường. Hai người đó thậm chí còn dùng chính chiếc giường của cô.
Đến lúc này cô mới vỡ lẽ thì ra gã bạn trai đã cắm sừng mình để lén lút qua lại với bạn thân từ lâu rồi, thậm chí số tiền gã dùng để m/ua chuộc quản lý ký túc xá cũng là tiền đi xin cô.
Cô gái hoàn toàn sụp đổ, ngay đêm hôm đó đã gieo mình từ trên tòa nhà giảng đường xuống.
Lúc bấy giờ, cô mặc một chiếc váy màu trắng nhạt nhưng khi rơi xuống lại bị m/áu tươi nhuộm đỏ chót.
Cũng vì lẽ đó, cô bị sinh viên gọi là “nữ q/uỷ áo đỏ”.
Đó là khởi đầu cho truyền thuyết về nữ q/uỷ áo đỏ nhưng lại không phải là hồi kết.
Không lâu sau khi cô qu/a đ/ời, người bạn thân kia cũng vì vấn đề th/ần ki/nh mà phải nghỉ học. Còn gã bạn trai khốn nạn kia, ba tháng sau cũng bị xe đ/âm ch*t khi đang lái mô tô ngoài trường.
Trong ba năm sau đó, ngôi trường này lại liên tiếp xảy ra ba vụ “báo ứng”.
Vụ thứ nhất, lãng tử tóc dài của câu lạc bộ âm nhạc mắc bệ/nh AIDS.
Vụ thứ hai, một nam sinh đang làm chuyện mờ ám với kẻ thứ ba bên bờ hồ thì bạn gái cậu ta tình cờ đi ngang qua. Nam sinh hoảng lo/ạn mất phương hướng, nhảy thẳng xuống hồ. Nước hồ lạnh buốt thấm đẫm chiếc áo phao, khiến cậu ta mãi mãi không thể nổi lên được nữa.
Vụ thứ ba, là một nghiên c/ứu sinh lén lút gạt bạn gái đi m/ua d/âm. Kết quả sau khi đến khu đèn đỏ phức tạp lại bị c/ôn đ/ồ cư/ớp gi/ật. Vì muốn giữ tiền, cậu ta lao vào giằng co với tên cư/ớp, cuối cùng bị tên cư/ớp hung á/c dùng d/ao đ/âm ch*t. Trớ trêu thay, tên cư/ớp đó cũng chỉ vì uống say nổi hứng muốn tìm gái thôn chơi nhưng trong túi lại vừa hay không có tiền.
Thực chất đây đều là những sự cố ngoài ý muốn nhưng một khi bị trí tưởng tượng xâu chuỗi lại với nhau thì tính chất sự việc hoàn toàn khác.
Sinh viên bàn tán xôn xao, đều nói rằng bọn họ bị nữ q/uỷ áo đỏ nguyền rủa.
Dần dà, ngôi trường đó xuất hiện thêm một quy tắc kỳ dị: Chỉ cần là tra nam tra nữ không chung thủy trong tình cảm, cuối cùng đều sẽ bị nữ q/uỷ áo đỏ đòi mạng. Câu chuyện kỳ bí này càng truyền càng xa, đến sau này thậm chí có không ít người còn nói rằng bản thân đã gặp phải sự kiện tâm linh trong tòa giảng đường kia.
Mỗi khi trời râm mát hoặc vào ban đêm, là lại có thể loáng thoáng nhìn thấy một bóng người mặc áo đỏ nhấp nhô trong tòa nhà đó.
Cuối cùng, phía nhà trường hết sức chịu đựng, đích thân ra mặt xử lý: Bất cứ ai bàn luận, tuyên truyền về nữ q/uỷ áo đỏ trên Tieba và diễn đàn, vi phạm lần một cảnh cáo, lần hai trực tiếp đuổi học.
Đến lúc này, sự việc mới dần lắng xuống.
Truyền thuyết về nữ q/uỷ áo đỏ không còn xôn xao nữa, mà trở thành một câu chuyện săn kỳ hiếu lạ được truyền miệng giữa các sinh viên. Chỉ có tòa giảng đường “ch*t người” đó là bị tất cả mọi người xa lánh, ngoài giờ học ra, không một sinh viên nào bén mảng tới.
Và nạn nhân của vụ án lần này, Trương Lôi, chính là ngã ch*t từ trên tòa giảng đường đó.
Điều tra nửa ngày trời, kết quả phát hiện ra là chuyện tâm linh mộng mị, đổi lại là ai thì cũng thấy khó chịu.
May mắn là tôi không đến nỗi tay trắng. Ngay lúc tôi đang lướt Tieba của trường, đột nhiên có một người dùng ẩn danh đăng bài.
Tiêu đề là: “Lại có một gã tra nam ch*t rồi.”
Nội dung bên trong cũng chỉ có vỏn vẹn một câu: “Các bạn nghe nói Trương Lôi ch*t chưa? Nghe đồn vỡ nát cả n/ão, đ/áng s/ợ quá... Chắc chắn là nữ q/uỷ áo đỏ quay về rồi!”
Bài viết này rất nhanh đã bị quản trị viên xóa mất. Nhưng chẳng bao lâu sau, lại có người dùng ẩn danh lên tiếng: “Tại sao lại xóa bài của tôi? Chẳng lẽ tôi nói trúng tim đen rồi sao, nữ q/uỷ áo đỏ thật sự đã quay về rồi sao?”
Tôi để ý thấy ID của hai người dùng ẩn danh trước và sau không giống nhau, rất có thể là sau khi tài khoản trước bị cấm chat, người đăng đã đổi sang một nick khác.
Ngay sau đó, là một cuộc chiến nảy lửa giữa quản trị viên và người đăng bài. Lúc đầu còn xem như thế lực ngang tài ngang sức nhưng đến cuối cùng, quản trị viên rõ ràng là xóa không xuể nữa.
Cách chừng mấy năm, Tieba của trường một lần nữa bị chủ đề “nữ q/uỷ áo đỏ” chiếm đóng. Có không ít sinh viên để lại bình luận bên dưới, nói rằng dạo gần đây thường xuyên gặp phải chuyện m/a quái.
“Thảo nào tôi cứ thấy trường mình dạo này tà môn kiểu gì, hóa ra là nữ q/uỷ áo đỏ à...”
“Tôi là bạn học của Trương Lôi, tôi nhớ cậu ta từng đích thân nói, nữ q/uỷ áo đỏ chỉ là tin đồn nhảm, ai tin đều là đồ ng/u...”
“Mẹ kiếp, hồi trước tao cũng đéo tin đâu nhưng bây giờ...”
Tieba hoàn toàn n/ổ tung, còn tôi cũng đ/á/nh hơi được một tia bất thường từ trong đó.
Phải biết rằng kể từ khi nhà trường nghiêm cấm sinh viên bàn luận về nữ q/uỷ áo đỏ, Tieba đã nhiều năm không xuất hiện nội dung liên quan rồi. Thậm chí chỉ cần trong cụm từ có chứa chữ “áo đỏ”, sẽ lập tức kích hoạt từ khóa, bị quản trị viên cho vào tầm ngắm ngay tắp lự, nếu có vấn đề sẽ báo cáo lên lãnh đạo nhà trường bất cứ lúc nào.
Ngay cả bản thân tôi khi tìm ki/ếm thông tin liên quan cũng tốn rất nhiều công sức. Bởi vì những nội dung về nữ q/uỷ áo đỏ trước đây đã sớm bị xóa sạch bách, tôi phải tìm rất lâu, mới moi ra được vài bức ảnh chụp màn hình đã mờ tịt do bị chuyển tiếp quá nhiều lần.
Bây giờ đột nhiên có người bất chấp tiền đồ của bản thân, công khai đăng tải hàng loạt bài viết về nữ q/uỷ áo đỏ, bất kể là nam hay nữ, người này nhất định phải có mục đích gì đó.
Tôi không dám chắc chuyện này có liên quan đến vụ án của Trương Lôi hay không nhưng đây thật sự là lỗ hổng duy nhất ở thời điểm hiện giờ.
Thế là tôi nhờ một cậu bạn bên cảnh sát mạng giúp bẻ khóa IP của người đăng bài, còn bản thân thì lên mạng m/ua vài đạo cụ để đóng giả làm đạo sĩ.
Tôi quyết định, đây sẽ là nỗ lực cuối cùng của tôi để tìm ra sự thật của vụ án này. Nếu vẫn cứ đ/âm đầu vào ngõ c/ụt thì tôi sẽ từ bỏ điều tra.
Chương 7
Chương 17.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook