Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chưa từng nuôi chó, chỉ đành lấy cà vạt thay thế.
Chiếc cà vạt đóng vai trò như dây xích quấn quanh cổ Mẫn Tu, nơi đó gân xanh ẩn hiện, như đang chực chờ bứt phá bất cứ lúc nào.
Gen x/ấu xa bạo ngược của Alpha bị kích động, tôi đặt hai chân lên lưng Mẫn Tu: “Chó đã bị xích thì phải ngoan ngoãn nghe lời, biết chưa?”
Mẫn Tu rũ mắt xuống, cúi đầu: “Vâng, thưa chủ nhân.”
Mẫn Tu quỳ một chân vô cùng yên tĩnh, giống như một chú chó trung thành lặng lẽ canh giữ bên cạnh chủ nhân.
Thỉnh thoảng có luồng pheromone nhàn nhạt bao trùm trong không khí, tựa như đang hôn tôi, xoa dịu sự nóng nảy trong lòng tôi.
Tôi nổi hứng làm người tốt, để con chó này ở lại phòng mình.
Chỉ là khi mở mắt ra lần nữa, bên cạnh đã trống không.
Tôi gi/ận dữ xuống lầu, vừa định kiểm tra camera thì Mẫn Tu đã bưng bữa sáng từ trong bếp bước ra.
Hắn mặc tạp dề, trên cổ vẫn là chiếc cà vạt tôi đích thân đeo cho hắn tối qua.
Chiếc cà vạt được trao lại vào tay tôi, tựa như cách bày tỏ lòng trung thành đối với chủ nhân.
“Chủ nhân, chào buổi sáng.”
D/ục v/ọng chiếm hữu của Alpha được thỏa mãn, lửa gi/ận trong lòng tôi lập tức tắt ngấm.
“Lại đây.” Tôi lấy ra một chiếc máy trợ thính mới.
Đây là thứ tôi đã cho người đặt làm vào đêm qua, trên đó còn khắc tên viết tắt của tôi.
Giống như đeo bảng tên đ/ộc quyền cho chó.
Bất kể ai nhìn vào cũng đều biết đây là chó của tôi.
Mẫn Tu đưa tay sờ thử, rõ ràng cũng cảm nhận được nét điêu khắc, đôi mắt hơi co rút lại, phá vỡ sự bình lặng dưới đáy mắt, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Sao? Không thích à?”
Mẫn Tu lại đưa tay x/ác nhận lần nữa, hồi lâu sau mới ngước mắt nhìn tôi: “Thích.”
“Rất thích.”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Mẫn Tu cười, độ cong nơi khóe môi ẩn chứa niềm vui sướng.
Tâm trạng tôi không khỏi trở nên tốt hơn hẳn, cầm bữa sáng lên đút cho hắn: “Được thưởng rồi, có biết nên làm thế nào không?”
Tôi hất cằm về hướng nước sốt dính trên tay mình: “Quỳ xuống, li/ếm sạch đi.”
Mẫn Tu ngoan ngoãn quỳ xuống, trong lúc cúi đầu, hắn ngậm ngón tay tôi vào miệng.
Đầu lưỡi ướt át lướt qua, vừa mềm vừa nóng: “Tôi sẽ mãi mãi là con chó của chủ nhân.”
Ánh mắt nóng bỏng như th/iêu đ/ốt, giống hệt như chiếc lưỡi đang li/ếm tay tôi vậy.
Răng nanh vài lần lướt qua đầu ngón tay, một luồng điện lan truyền khắp toàn thân, m/áu huyết trong cơ thể cảm nhận được điều gì đó liền đột ngột xao động, tôi không hiểu sao mình lại có phản ứng.
Pheromone không thể kiểm soát mà tràn ra từ tuyến thể.
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 14
Chương 34
Chương 21
Chương 15
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook