Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- CÔ BẠN GÁI CAO THỦ CỦA TỔNG TÀI BÁ ĐẠO
- Chap 12 - Hết
Lục Diệc Chu dở khóc dở cười nhìn tôi: "Em lại đây, anh có chuyện muốn nói."
"Trần Tiểu Mãn, em có muốn trả sạch n/ợ nần không?"
Tôi gật đầu lia lịa, cảm giác mắc n/ợ dù sao cũng chẳng dễ chịu gì.
"Vậy thì làm bạn gái anh đi. Chỉ cần làm bạn gái anh, số n/ợ của em sẽ được xóa sạch."
Tôi trợn tròn mắt nhìn anh: "Anh muốn... b.a.o n.u.ô.i em sao!!!"
Dùng hơn 500 triệu tệ để b.a.o n.u.ô.i tôi, mẹ ơi, mình đúng là có giá quá đi mà!
Lục Diệc Chu bực mình búng nhẹ vào trán tôi một cái: "Nói nhảm gì thế! Anh không bao giờ làm chuyện b.a.o n.u.ô.i người khác. Anh muốn em làm bạn gái anh, kiểu mà sẽ đi đến kết hôn ấy."
Một miếng bánh quy khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đ.á.n.h "bộp" một phát khiến đầu óc tôi quay cuồ/ng. Tôi ngơ ngẩn ngước lên nhìn anh. Lục Diệc Chu quả thực rất đẹp trai, ngũ quan sâu hoắm, gương mặt như được tạc tượng. Đặc biệt là đôi mắt phượng hơi xếch với hàng mi dài rậm, khiến ánh mắt anh tự nhiên mang theo vài phần đa tình. Một người đàn ông vừa đẹp trai, dáng chuẩn, lại giàu nứt đố đổ vách như thế này muốn kết hôn với tôi sao?
"Chiếc vòng lúc nãy là tín vật mẹ của anh trao cho con dâu tương lai, ba mẹ anh đều đã ưng thuận hôn sự này rồi. Còn em thì sao, Tiểu Mãn, em có thích anh không?"
Thích Lục Diệc Chu không ư? Có lẽ là có, nhưng kết hôn đối với tôi dường như vẫn còn quá xa vời...
"Hôn sự này, bác đồng ý!"
Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, ba tôi - Trần Đại Phát, từ đâu phóng vút ra nhanh như một tia chớp, chộp lấy chiếc vòng ngọc Đế Vương Lục trên tay tôi rồi quay đầu chạy mất hút.
"Mẹ kiếp! Trần Đại Phát! Đứng lại đó! Cái đó là của con!!!"
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ sủng ngọt khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: Khi Chồng Tổng Tài "Lật Kèo" Trên Sóng Trực Tiếp
Tác giả: Bánh Bao Thịt
Tôi đang hăng say "ăn sập" show tạp kỹ thì người chồng ẩn danh của tôi gọi điện thoại đến.
Anh ấy bảo: "Bảo bối, anh sắp về nước rồi, có muốn anh mang gì về không?"
Tôi liền líu lo: "Có, có chứ! Để em lên danh sách cho anh nha~."
Chẳng mấy chốc, paparazzi đã chụp được cảnh Thái t.ử gia Tạ Yếm đang chọn quà cho bạn gái.
Ngay lập tức, một Tiểu hoa có lưu lượng đăng ảnh khoe loạt đồ giống y hệt, kèm chú thích: [Anh ấy nuôi tôi b/éo tốt gh/ê!]
Tôi lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, Tạ Yếm thành bạn trai cô ta từ bao giờ thế?"
Nghe thấy vậy, cô nàng Tiểu hoa liền công khai bật lại tôi: "Khúc Tích, Tạ Yếm không phải bạn trai tôi thì là của cô chắc?"
Fan của cô ta trên livestream lập tức xúm vào c.h.ử.i tôi là tiểu tam.
Thế rồi, đích thân Thái t.ử gia lên tiếng: "Tiểu tam cái con khỉ! Khúc Tích là vợ cưới hỏi đàng hoàng của tôi!"
1.
Tôi, Khúc Tích, một ca sĩ mới nổi. Vì "bám trụ" trên danh hiệu lười biếng quá lâu, quản lý chẳng nói chẳng rằng tống tôi vào show thực tế về nấu ăn đang hot rần rần.
Mấy ngôi sao khác: ăn giả, làm bộ ăn, quay xong là nhả ra.
Còn tôi: ăn vụng.
Fan của tôi thi nhau ví tôi như chuột sa chĩnh gạo – vét không còn một hạt.
Hôm nay, chúng tôi vẫn ghi hình như thường lệ. Nhưng khi tôi lén "xơi" bát cơm thứ sáu, thầy Hoàng – người phụ trách nấu ăn, nổi đóa: "Khúc Tích, cô là q/uỷ đói đầu t.h.a.i à?"
Tôi ôm cái bát không rỗng tuếch, mắt long lanh nhìn thầy: "Sao thầy biết là em ạ?" Tôi chìa cái bát lớn ra: "Em xin thêm một bát được không ạ? Nhớ nén ch/ặt chặt vào nhé."
Ngay lập tức, thầy Hoàng vớ ngay cái xẻng xào rau đuổi theo đòi "tẩn" tôi: "Cô có thể ăn ít đi một chút không? Ăn ăn ăn, cả ngày chỉ biết ăn, cái nhà này sớm muộn gì cũng bị cô ăn cho mà nghèo rớt mồng tơi. Cải muối xào thịt, cần tây xào đậu phụ, thịt hấp bột gạo... mấy món đó còn chưa nấu xong, mà cô đã chén sạch cả nồi cơm rồi!"
Việc ngoan ngoãn đứng yên chịu đò/n là điều không thể.
"Ăn uống không tích cực, tư tưởng có vấn đề. Người là sắt cơm là thép, một bữa không ăn đói meo!" Tôi cầm bát h/oảng s/ợ chạy tán lo/ạn, không cẩn thận va phải Hứa Thiềm, cô nàng tiểu hoa lưu lượng đang cúi đầu cắm mặt vào điện thoại chẳng thèm nhìn đường. Cái bát va vào chiếc váy trắng của cô ta, dầu mỡ dây đầy.
Tôi vội vàng cúi người xin lỗi: "Cô Hứa, tôi xin lỗi nha, tôi chạy nhanh quá nên không nhìn thấy cô."
Thấy thầy Hoàng sắp đuổi kịp, tôi liền đưa ra giải pháp: "Chiếc váy này tôi đền cho cô được không? Tôi đang có việc khẩn cấp, tôi đi giải quyết xong việc này trước, lát nữa sẽ quay lại tìm cô, cô yên tâm đi, tôi không chạy đâu. Tôi nhất định sẽ đền tiền!!!"
Nhưng tôi không thể đi được, vì cổ áo của tôi bị cô ta kéo lại từ phía sau.
2.
Mấy ngày gần đây lên show, tôi toàn mặc áo cổ cao, chỉ để che đi mấy cái vết hôn của cái thằng cha Tạ Yếm để lại hôm nọ.
Cái tên đàn ông c h ó c h í t đó, vì phải đi công tác nước ngoài, nên đêm trước khi đi đã hành tôi đến mức không biết điểm dừng. Hết giường lớn thì đến sofa, cửa sổ sát đất rồi phòng tắm, cuối cùng trời sáng tôi mới bò nổi sang phòng ngủ phụ mà ngủ thiếp đi. Mệt đến mức tôi không thể dậy nổi để tiễn anh ra sân bay.
Giờ bị Hứa Thiềm túm ch/ặt như vậy, tôi suýt thì không thở nổi, mặt đỏ bừng.
May mà thầy Hoàng kịp thời chạy đến, thầy kéo tay Hứa Thiềm ra, giải thoát cho tôi. Thầy che chắn cho tôi, vẻ mặt không vui nhìn Hứa Thiềm: "Cô làm cái gì vậy, người ta đã nói sẽ đền tiền cho cô rồi mà? Có mỗi cái váy thôi, cô làm gì mà gh/ê thế. Hơn nữa, cô cứ mải nhìn điện thoại chứ có thèm nhìn đường đâu. Cô xem, cổ con bé bị cô bóp đỏ hết cả rồi kìa, cô muốn b ó p c h í t nó à?"
Hứa Thiềm xót xa nhìn chiếc váy của mình, hung tợn trừng mắt nhìn tôi, rồi túm c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Đền ư? Lấy gì mà đền? Đây là mẫu cao cấp mới nhất của hãng A đó, một cái mấy chục vạn, Khúc Tích cô là cái hạng tầm thường, cô đền nổi không? Đây là đồ của một người rất quan trọng tặng cho tôi, cô phá hỏng thứ tôi yêu quý, cô không nên xin lỗi à?"
Tôi làm sai thì lẽ ra phải đứng yên chịu ch/ửi, nhưng nghe đi nghe lại, tôi sao thấy cứ sai sai. Chẳng phải tôi đã xin lỗi ngay từ đầu rồi sao? Hơn nữa tôi cũng đã nói sẽ bồi thường mà. Cô ta trèo vào két sắt nhà tôi rồi chắc, mà biết tôi không đền nổi?
Tôi giằng tay ra khỏi cô ta, móng tay dài và sắc của cô ta làm tôi đ/au điếng: "Vậy cô muốn gì?"
"Quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ cân nhắc tha thứ cho cô!"
Tôi ngỡ ngàng nhìn cô ta. Trời đất ơi, đây là lời mà người sống ở Thế kỷ 21 có thể nói ra ư?
Thầy Hoàng đứng cạnh tôi cũng sốc không kém: "Hứa Thiềm cô đi/ên rồi à? Chương trình này của chúng ta đang livestream đấy, cô không muốn giữ cái hình tượng “Tiểu Bạch Hoa” mà cô dày công xây dựng nữa sao?"
3.
Vì thầy Hoàng nấu ăn ngon tuyệt đỉnh, cư dân mạng luôn hỏi chương trình bí quyết nấu ăn của thầy. Tối qua, đạo diễn đã gấp rút thay đổi chương trình sang hình thức livestream, để cư dân mạng có thể đồng thời nấu ăn.
Hứa Thiềm chắc là đã quên mất điều đó.
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook