Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người đầu tiên hắn tìm là luật sư cũ của mẹ.
Tấm séc năm đó do người này chuẩn bị.
“Cậu ấy có lĩnh tiền không?”
Người đàn ông im lặng.
“Tần tổng…”
“Tôi hỏi có hay không.”
“Không.”
Tần M/ộ Sâm ngồi sau bàn.
Không động.
“Bao nhiêu?”
“Ba mươi triệu tệ.”
“Không rút một đồng?”
“Không.”
Người đàn ông nhìn hắn.
“Thật ra tấm séc đó đã hết hạn từ rất lâu.”
Tần M/ộ Sâm hỏi:
“Vậy vì sao năm đó mẹ tôi nói…”
“Tần phu nhân không nói cậu ấy đã rút tiền.”
Luật sư chậm rãi đáp.
“Là cậu tự cho rằng như vậy.”
Câu đó khiến căn phòng yên tĩnh.
Đúng.
Năm ấy Kỷ Ninh đưa tấm séc ra.
Nói mẹ hắn cho nhiều hơn hắn tưởng.
Nhưng chưa từng nói mình đã lấy tiền.
Tần M/ộ Sâm tự lấp phần còn lại.
Bằng h/ận.
*
Người thứ hai hắn tìm là tài xế cũ của mẹ.
Người này đã nghỉ việc hai năm.
Ban đầu không muốn nói.
Đến khi Tần M/ộ Sâm nhắc vụ t/ai n/ạn, ông ta mới thở dài.
“Cậu nên hỏi chú hai của cậu.”
Tần M/ộ Sâm nhìn ông.
“Vụ mất phanh?”
“Tôi không có bằng chứng.”
“Nhưng?”
“Tần phu nhân khi ấy biết chú hai của cậu có liên hệ với gara.”
Tần M/ộ Sâm siết tay.
“Vì sao không báo cảnh sát?”
“Không đủ chứng cứ. Và khi ấy cậu đang tranh quyền ở hội đồng. Chuyện bung ra, Tần thị sẽ lo/ạn.”
“Vậy mẹ tôi làm gì?”
Người tài xế im lặng rất lâu.
“Bà ấy tìm Kỷ tiên sinh.”
*
Tối hôm đó, Tần M/ộ Sâm về nhà cũ.
Lâm Uyển Như đang đọc tài liệu.
Thấy hắn, bà tháo kính xuống.
“Có chuyện gì?”
“Tại sao mẹ tìm Kỷ Ninh?”
Bà dừng lại.
Ba năm qua, mẹ con họ chưa từng nhắc lại cái tên ấy.
Lâm Uyển Như nhìn hắn.
“Con đã điều tra?”
“Con hỏi mẹ.”
Bà đặt tập giấy xuống.
“Ngồi đi.”
Tần M/ộ Sâm không ngồi.
Lâm Uyển Như nhìn con trai.
Cuối cùng nói:
“Chú hai con muốn kéo con khỏi vị trí người thừa kế.”
“Con biết.”
“Không. Khi đó con không biết hết.”
Bà nói.
“Con vì Kỷ Ninh mà xin rút khỏi dự án phía nam, muốn đưa cậu ấy ra nước ngoài. Hội đồng cho rằng con mất kiểm soát. Chú hai con thấy cơ hội.”
“Vụ t/ai n/ạn là ông ấy làm?”
“Ta không có bằng chứng.”
“Mẹ nghi ngờ.”
“Phải.”
“Vậy mẹ dùng chuyện đó dọa Kỷ Ninh?”
Lâm Uyển Như im lặng.
“Mẹ cho cậu ấy xem tài liệu gara.”
“Sau đó?”
“Ta nói, nếu con tiếp tục từ bỏ vị trí, chú hai con sẽ không dừng.”
Tần M/ộ Sâm nhìn bà.
“Còn tấm séc?”
“Ta đưa.”
“Mẹ biết em ấy không lấy.”
“Biết.”
“Nhưng mẹ để con nghĩ em ấy lấy.”
Lâm Uyển Như không phủ nhận.
Tần M/ộ Sâm cười rất khẽ.
“Mẹ thật sự cho rằng đó là vì con?”
“Phải.”
Bà trả lời không do dự.
“Ta không xin con tha thứ.”
“Ta chỉ nói điều ta đã nghĩ lúc đó.”
“Một Kỷ Ninh rời đi, con sẽ đ/au vài năm.”
“Nhưng nếu con mất quyền lực, người muốn gi*t con sẽ có nhiều hơn một.”
Tần M/ộ Sâm nhìn mẹ mình.
Lần đầu tiên hắn thấy bà không phải một người phụ nữ đ/ộc á/c đơn giản.
Bà thật sự tin mình đúng.
Chính điều đó mới đ/áng s/ợ.
“Vậy nên mẹ hy sinh em ấy.”
“Ta lựa chọn con.”
“Em ấy cũng lựa chọn con.”
Lâm Uyển Như khựng lại.
Tần M/ộ Sâm hỏi:
“Mẹ có biết em ấy mang th/ai không?”
“Không.”
“Có biết em ấy sinh non không?”
Bà im lặng.
“Có biết con của con gần ba năm không có cha không?”
“M/ộ Sâm…”
“Mẹ không biết gì cả.”
Tần M/ộ Sâm nói.
“Vì sau khi đạt được thứ mẹ muốn, mẹ không cần biết em ấy sống thế nào.”
Lâm Uyển Như nhìn hắn.
“Con muốn ta nói gì?”
“Không cần.”
Hắn quay đi.
Sau lưng, bà nói:
“Nếu quay lại, ta vẫn sẽ ngăn hai đứa.”
Tần M/ộ Sâm dừng bước.
“Mẹ không hối h/ận?”
“Ta hối h/ận vì đứa bé.”
Lâm Uyển Như nói.
“Nhưng ta không hối h/ận vì đã bảo vệ con.”
Tần M/ộ Sâm quay lại.
“Vậy mẹ sai rồi.”
Giọng hắn rất bình tĩnh.
“Vì người mẹ bảo vệ năm đó chưa bao giờ muốn được bảo vệ theo cách đó.”
*
Trên đường đến b/ệnh viện, Tần M/ộ Sâm không nghĩ được gì rõ ràng.
Hắn chỉ nhớ lại ngày chia tay.
Kỷ Ninh mặc áo trắng.
Đứng dưới mái hiên khách sạn.
Đưa hắn tấm séc.
“Tần M/ộ Sâm, mẹ anh cho tôi nhiều hơn anh tưởng.”
Hắn hỏi:
“Em muốn gì?”
Kỷ Ninh cười.
“Tiền.”
Khi ấy hắn vừa ra viện sau vụ t/ai n/ạn.
Trên tay còn băng.
Hắn nhớ mình đã hỏi:
“Còn tôi?”
Kỷ Ninh im lặng rất ngắn.
Rồi nói:
“Anh nghĩ mình đáng giá hơn ba mươi triệu sao?”
Câu đó đã gi*t ch*t mọi thứ.
Bây giờ Tần M/ộ Sâm mới hiểu.
Ba mươi triệu chưa từng được lấy.
Người nói câu đó không m/ua vé máy bay đi nước ngoài.
Không sống một cuộc đời giàu có.
Cậu đến một thành phố nhỏ.
Làm ở tiệm sách.
Mang th/ai.
Sinh con.
Hắn không cần điều tra hồ sơ b/ệnh án để biết thêm.
Chỉ từng đó đã đủ.
## Chương 6: Vì Anh Sẽ Tin Tôi
Đêm ấy, Kỷ Ninh ngủ gục bên giường con.
Tần M/ộ Sâm đứng ngoài cửa.
Hắn không vào ngay.
Bên trong, Duy An ngủ rất yên.
Một bàn tay nắm ngón tay Kỷ Ninh.
Hai người họ đã sống như vậy gần ba năm.
Không có hắn.
Tần M/ộ Sâm đẩy cửa.
Kỷ Ninh tỉnh ngay.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy hắn.
“Có chuyện gì?”
Tần M/ộ Sâm đứng trước mặt cậu.
“Anh biết rồi.”
Kỷ Ninh không hỏi biết chuyện gì.
Chỉ im lặng.
“Anh gặp mẹ.”
“Vậy à.”
“Anh biết em không lấy tiền.”
Kỷ Ninh cúi nhìn Duy An.
“Ừ.”
“Biết vụ t/ai n/ạn.”
Lần này ngón tay cậu khẽ động.
Tần M/ộ Sâm nhìn thấy.
Hắn hỏi:
“Vì sao không nói với anh?”
Kỷ Ninh ngẩng lên.
Có lẽ đây là câu hỏi cậu đã nghĩ đến rất nhiều năm.
Nên khi thật sự nghe thấy, cậu không gi/ận.
Chỉ mệt.
“Vì anh sẽ tin tôi.”
Tần M/ộ Sâm sững lại.
Kỷ Ninh nói:
“Nếu tôi nói mẹ anh tìm tôi, anh sẽ tin.”
“Nếu tôi nói vụ t/ai n/ạn không phải tình cờ, anh cũng sẽ tin.”
“Sau đó anh sẽ làm gì?”
Tần M/ộ Sâm không trả lời.
Kỷ Ninh trả lời thay hắn.
“Anh sẽ quay về chất vấn bà ấy.”
“Sẽ tiếp tục điều tra chú hai.”
“Sẽ chống lại hội đồng.”
“Có lẽ còn thật sự bỏ Tần thị để đưa tôi đi.”
Tần M/ộ Sâm siết tay.
Kỷ Ninh nhìn hắn.
4
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook