Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Với đầu óc của Phó Trọng Tiêu, rất dễ để nghĩ thông suốt chuyện giữa tôi và Tạ Hoài Cẩn là như thế nào.
Anh không những không gi/ận, ngược lại càng thêm hưng phấn.
Tiếng cót két của chiếc giường gỗ vang lên suốt một ngày một đêm.
Khi một buổi sáng nữa lại đến, tôi tỉnh dậy trong lòng Phó Trọng Tiêu, gương mặt ngủ say của người trước mắt thật yên bình, đôi mày anh tuấn đều giãn ra.
Tôi đưa tay sờ lên những cọng râu lởm chởm màu xanh dưới cằm anh, anh còn chưa mở mắt đã cười trước, khàn giọng gọi:
"Tiểu Bảo."
Tôi "ừm" một tiếng, ghé lại hôn lên môi anh.
Anh mở mắt, nhìn tôi chăm chú hồi lâu, rồi cúi đầu đáp lại bằng một nụ hôn sâu ướt át.
Cuối cùng tôi không thở nổi phải đẩy anh ra, mặt đỏ tía tai nói:
"Dậy thôi, em muốn về nhà tắm."
Anh trán chạm trán với tôi, dịu dàng nói:
"Được, chúng ta về nhà."
Chương 15
Chương 14
Chương 8
Chương 13
Chương 18
Chương 30
Chương 17
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook