Khi Từ San tỉnh dậy, mặt trời đã xuống núi, hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Tôi gấp toàn bộ giấy trắng thành hình con hạc giấy, trộn tàn tro phù chú rồi vẽ lên mình con hạc giấy.
“Mau mau nhận lệnh, khởi!”
Một con hạc giấy đ/ốt ch/áy tại chỗ.
Có lẽ là con của cụ bà của Từ San.
Những con hạc giấy còn lại vỗ cách dẫn chúng tôi tới trước cửa của một bệ/nh viện đổ nát.
Lúc này, hoàng hôn đã nhạt dần, màn đêm buông xuống, chỉ còn lại những ngọn đèn đường mờ ảo tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Gió lạnh thổi qua, cửa sắt cũ kỹ phát ra tiếng “cạch cạch”.
Nhìn qua khe cửa.
Căn phòng tối đen như mực, không thể nhìn rõ được gì, nỗi sợ hãi không rõ bao trùm toàn thân.
Hai người Từ San và ông Từ mỗi người ôm lấy một tay tôi, cơ thể không ngừng r/un r/ẩy.
Tôi cảm thấy may mắn khi bảo bà Từ ở nhà dọn dẹp đống bừa bộn, nếu không thì kéo theo ba người họ chắc tôi không động đậy nổi mất.
Đẩy cửa ra, đèn đường phía sau chiếu vào, trong hành lang trống trải, chẳng có gì trong đó.
“Rầm!”
Cánh cửa tự động đóng lại mà không có cơn gió nào thổi qua, bụi bặm tung bay khắp nơi.
Đột nhiên, đèn trong nhà sáng lên, rất nhiều ghế dài xuất hiện trên hành lang.
Những chiếc ghế này đã chật kín người.
Tôi đếm qua số lượng.
Rất tốt! Là một số lượng không đ/á/nh được.
Tôi hít sâu.
Địch không động, ta không động.
“Bác sĩ Vương, mau đến đây!”
Có tiếng bánh xe m/a sát với mặt đất vang lên phía sau, còn có tiếng bước chân đầy gấp gáp.
Tôi quay lại thì thấy hai người đàn ông mặc áo blouse trắng chạy nhanh tới đẩy cáng.
Chúng tôi không kịp tránh, họ đã đi xuyên qua cơ thể chúng tôi.
Cùng lúc đó, mọi âm thanh đều dừng lại, hai người đàn ông duy trì tư thế đẩy xe, quay đầu lại nhìn chúng tôi.
Sắc mặt dần trở nên dữ tợn.
Đây là… địa quấn linh?
Địa quấn linh là những vo/ng linh sau khi ch*t bị trói buộc ở một vùng đất cụ thể.
Phần lớn bọn họ không biết là mình đã ch*t, cứ lặp đi lặp lại những việc mình đã làm khi còn sống.
Sau khi xuyên qua cơ thể chúng tôi, bọn họ mới nhận ra cơ thể mình có gì đó bất ổn.
Người đàn ông gần tôi nhất h/oảng s/ợ đưa tay ra, cố tóm lấy tôi để chứng minh mình vẫn còn sống.
Nhưng dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, lòng bàn tay của anh ta vẫn xuyên qua cơ thể tôi một cách vô ích.
“Tôi đến rồi, bệ/nh nhân đâu? Mau để tôi xem nào.”
Một ông già đầu tóc bạc phơ đi ra, đúng lúc bắt gặp dáng vẻ sụp đổ của người đàn ông.
“Bác sĩ Vương, đây, đây xảy ra chuyện gì? Tôi sao thế này?”
Tôi nhìn ông già được gọi là bác sĩ Vương, trong lòng có cảm giác quen thuộc không thể giải thích được.
Ông ấy bình tĩnh bước đến trước mặt tôi, lặng lẽ thở dài.
“Cô gái, chúng tôi… đã ch*t rồi sao?”
Giọng nói thật thà có hơi khàn.
Tôi bỗng nhớ ra mình đã nhìn thấy ông ấy trên tivi.
Ba năm trước, khi dị/ch bệ/nh đang ở giai đoạn tồi tệ nhất, ông ấy đã dẫn đội y tế của mình tiến vào bệ/nh viện dã chiến.
Hễ vào là liền ba năm, sau đó cũng không ra ngoài nữa.
Sau đó, dị/ch bệ/nh kết thúc, cơ sở vật chất trong bệ/nh viện dã chiến bị dỡ bỏ, chỉ còn lại một cái vỏ trống rỗng, bị bỏ hoang từ đó đến nay.
Nghe được tiếng động, càng lúc càng nhiều địa quấn linh xuất hiện, đứng ở trước mặt tôi, đợi chờ câu trả lời từ tôi.
Nhìn áo blouse trắng trên người họ, tôi thấy mắt mình cay cay.
Họ không phải á/c linh, là anh hùng.
Cho dù là sau khi ch*t, họ vẫn đang lặp đi lặp lại những việc cấp c/ứu trị thương như trước kia.
Họ rõ ràng là bố mẹ, là con cái, là chồng, là vợ của người khác.
Nhưng vì sức khỏe của nhiều người mà họ đã ở lại đây mãi mãi.
Thấy tôi không trả lời, bác sĩ Vương lại thở dài.
“Tôi biết rồi.”
“Thế bây giờ, dị/ch bệ/nh đã kết thúc rồi chứ?”
Ông ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh như sao sa.
Tôi gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Đã hết rồi.”
“Tuyệt, tuyệt quá rồi!”
Bác sĩ Vương phấn khích xoa tay.
“Vây, vậy…”
Tôi biết ông ấy muốn hỏi gì, bước lên một bước và quan sát khuôn mặt của mọi người.
“Chúng tôi đã trở lại cuộc sống bình thường, không đeo khẩu trang, không test nhanh, quốc thái dân an.”
Bình luận
Bình luận Facebook