Cảm giác dòm ngó

Cảm giác dòm ngó

Chương 1

19/06/2026 21:07

Đã ngày 10 rồi mà Phùng Bách vẫn chưa chuyển tiền sinh hoạt phí.

Tin nhắn cuối cùng là tôi nhắc hắn đóng phí máy sưởi.

Hắn nhắn lại: [Tiền tiền tiền, ngày nào cũng chỉ biết đòi tiền, suốt ngày ở nhà không biết tiết kiệm chút nào, đồ vô tích sự!]

Tôi cúi đầu, gõ vài chữ vào khung chat, đắn đo hồi lâu rồi lại lặng lẽ xóa đi.

"Tiểu Phong, đi m/ua rau à?" Thím Trương nhà hàng xóm sang bắt chuyện.

Tôi lịch sự gật đầu, tay lại khẽ giấu ra sau lưng.

Thím Trương thấy thế liền nhíu mày: "Chồng cháu lại không đưa tiền sinh hoạt phí à?"

Không gian thang máy vốn kín mít, câu nói vừa dứt, tôi nh.ạy cả.m nhận ra phía sau bỗng dưng có thêm vài ánh nhìn.

Cảm giác như có gai đ/âm vào lưng.

"Không có ạ."

Trong tay là túi rau củ giảm giá của siêu thị, lời phủ nhận của tôi nghe thật yếu ớt.

Thím Trương nhận ra mình đã lỡ lời, lẩm bẩm ch/ửi bới vài câu trong miệng.

Bà cứng rắn kéo tay tôi: "Hôm nay sang nhà thím ăn cơm!"

"Thôi ạ, cảm ơn thím..."

Vừa đi vừa giằng co đến tận cửa, thím Trương đang sải bước phía trước bỗng nhiên im bặt.

Tại ngã rẽ, căn hộ ở cuối hành lang đang mở cửa.

Một người đàn ông dáng người cao lớn đang đứng nghiêng người ở ngưỡng cửa.

Bộ đồ phẳng phiu không một nếp nhăn, quần tây vừa vặn ôm lấy đôi chân dài.

Chiếc áo sơ mi lụa dưới ánh đèn ấm áp tựa như dòng nước mùa xuân đang chuyển động, còn thấp thoáng lộ ra vài đường nét cơ bắp.

Anh một tay chống lên tủ giày, chăm chú ngắm nhìn bức tranh treo tường, nét mặt bình thản đến mức cứ như anh mới là chủ nhân của nơi này.

Thế nhưng, người đàn ông mang khí chất còn áp đảo hơn cả Alpha này lại không phải chồng tôi.

Bản năng Omega khiến tôi có phần e dè khi đối diện với một người đàn ông lạ mặt có khí thế áp đảo mình.

Đang do dự, đối phương bỗng ngước mắt lên.

Ánh nhìn sắc lạnh lướt qua, hơi thở tôi khựng lại một nhịp.

Thím Trương lúc nãy còn nhiệt tình lôi kéo tôi cũng buông tay, hỏi khẽ: "Người nhà cháu à?"

Không, không quen.

Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.

Tôi vội né tránh ánh nhìn, bàn tay nắm ch/ặt túi đồ đã đổ chút mồ hôi.

Tôi vốn rất nh.ạy cả.m với ánh mắt của người khác.

Giống như lúc này, tôi biết người đàn ông kia vẫn chưa rời mắt khỏi mình.

Xét theo phép lịch sự trong giao tiếp, đây là một hành vi rất khiếm nhã.

Giằng co hồi lâu, đúng lúc tôi sắp không chịu đựng nổi nữa thì Phùng Bách xuất hiện.

Thấy tôi, hắn nhíu mày đầy vẻ chán gh/ét, vừa quay đầu liền nở nụ cười xã giao: "Anh Đường, anh xem căn nhà này có hài lòng không?"

"Bình thường chỉ có đôi vợ chồng chúng tôi ở, ban ngày chủ yếu chỉ có mình vợ tôi ở nhà, anh có việc gì cứ dặn dò cậu ta là được."

Người đàn ông khẽ nheo mắt, ánh nhìn cuối cùng cũng rời khỏi người tôi.

Áp lực trên người bỗng chốc tan biến, tôi vội vàng chạy vào bếp như kẻ trốn chạy.

Danh sách chương

3 chương
19/06/2026 21:07
0
19/06/2026 21:07
0
19/06/2026 21:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu