TÔI VÀ BẠN THÂN CÙNG TRÙNG SINH TRONG THỜI TẬN THẾ

TÔI VÀ BẠN THÂN CÙNG TRÙNG SINH TRONG THỜI TẬN THẾ

Chap 14 - Hết

14/04/2026 15:38

Tôi nhận lấy xem, hóa ra lại là Thẻ thông hành khu tập kết Thụy Kinh!

Đón nhận ánh mắt nghi ngờ của tôi, người đàn ông cười cười: “Thấy trên xe các cô có chở hàng, lại mạo hiểm băng qua đây, hẳn là cũng đến khu tập kết phải không?”

“Các anh cũng vậy à?”

“Chúng tôi là người Thụy Kinh, lần này đến đây là để thực hiện nhiệm vụ.”

Cậu b/éo lùn chen vào: “Đội trưởng, tín hiệu bị ngắt rồi.”

Người đàn ông không bận tâm: “Bình thường thôi, là tôi yêu cầu phải về đội trong vòng năm phút.”

Cô bạn thân thò đầu ra khỏi ghế lái: “Trời sắp tối rồi, Darling~!”

Thế là người đàn ông vẫy tay với tôi: “Tạm biệt, nếu đi xuyên đêm thì khoảng rạng sáng ngày mai sẽ đến nơi.”

Trước khi lên xe, tôi đột nhiên hỏi người đàn ông: “Anh là Đội trưởng của tiểu đội nào?”

Người đàn ông sững lại một chút, rồi có vẻ xin lỗi nói: “Quên chưa tự giới thiệu, tôi là Đội trưởng Liên đội 571 Thụy Kinh, Cố Ngôn Phi.”

Quả là danh tiếng lẫy lừng, như sấm bên tai. Ai ngờ được hôm nay tôi lại c/ứu được người phụ trách tương lai của khu D!

“Nếu tiện đường thì đi cùng luôn đi.” Tôi đã giúp thì giúp cho trót, “Nhưng nói trước, lái xe đêm nay là việc của các anh đấy.”

23.

Chúng tôi đến khu tập kết vào rạng sáng. Quả nhiên nơi đây đã hình thành quy mô. Thụy Kinh đã đặc biệt dọn dẹp một khu đất trống, còn cử cả tiểu đội tuần tra xung quanh.

Tôi và cô bạn thân, mỗi người vác một chiếc ba lô to tướng như đi chợ phiên ngày Tết, luồn lách qua các quầy hàng.

Những món đồ xa xỉ như đồng hồ, túi xách đã bị loại khỏi thị trường trao đổi chủ yếu. Thịt khô và trái cây sấy dẻo được ưa chuộng nhất, còn rau củ quả tươi lại là mặt hàng cực kỳ khan hiếm. Trong khi đó, t.h.u.ố.c lá, rư/ợu mạnh - những mặt hàng luôn là tiền tệ cứng từ xưa đến nay, vẫn giữ vững giá trị, còn t.h.u.ố.c men thì đã đến mức một viên t.h.u.ố.c khó cầu.

Chúng tôi nắm rõ tình hình thị trường, vừa đổi được một phần t.h.u.ố.c lào lấy một khẩu s.ú.n.g điện từ hết pin thì Cố Ngôn Phi đã xen ngang, bao trọn toàn bộ số t.h.u.ố.c lá và rư/ợu còn lại.

Hơn nữa, anh ta còn đưa cho tôi một thứ không thể từ chối.

Trọn vẹn một ngàn viên đạn. Mức độ hào phóng đến mức khiến tôi phải nghi ngờ liệu họ có dọn sạch kho vũ khí rồi hay không.

Trước khi rời đi, Cố Ngôn Phi trịnh trọng mời chúng tôi gia nhập.

Tôi biết nơi này sẽ dần phát triển thành khu an toàn lớn nhất trong vòng ba năm tới. Lời đề nghị của Cố Ngôn Phi, đối với chúng tôi lúc này, thực ra là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng tôi và cô bạn thân vẫn cảm ơn và từ chối. Nơi đông người ắt sẽ đi kèm với tranh chấp. Trong tận thế, điều đó càng trở nên gay gắt hơn.

Được sống lại lần nữa, cả hai chúng tôi đều muốn một lối sống đơn giản hơn.

24.

“Bốn chữ Bình An May Mắn dán ở đây có đẹp không?”

“Phải dán ở cửa chứ, câu đối Tết thì làm gì có ai dán trong nhà?!”

“Có bốn chữ thì làm sao gọi là câu đối chứ?”

“Còn chữ Phúc thì sao, viết xong chưa?”

“Đừng giục, đừng giục, mình đang vừa học vừa làm đây!”

“Giấy đỏ không đủ rồi, hay là mình c/ắt chiếc áo Thu đỏ của năm tuổi đi nhé?”

“Từ Ương Ương! Cậu cút ra ngoài ngay cho mình!”

Ngày thứ 226 sau khi virus x/á/c sống bùng phát, chúng tôi chào đón năm mới trong căn biệt thự đã được cải tạo lại hoàn toàn. Đây là cái Tết đầu tiên kể từ khi tận thế giáng xuống.

Không có pháo hoa, không có tiếng chuông ngân, cũng chẳng có ánh đèn rực rỡ và bóng người qua lại tấp nập.

Dân số toàn cầu đã giảm đi hơn một nửa, và không phải tất cả những người sống sót đều có thể vượt qua mùa Đông lạnh giá này. Nhưng sáu Đại Khu đã bắt đầu hình thành, chúng sẽ dần lớn mạnh, liên kết với nhau, trở thành những pháo đài mới nhất trên mảnh đất Quốc gia.

Tôi không biết liệu tương lai của tận thế có còn tiếp diễn đúng như những gì đã xảy ra trong ký ức hay không. Hay cơn bão lớn nào đó đã cuộn lên trong một góc khuất nào đó, chỉ bằng một cái vỗ cánh yếu ớt của chúng tôi.

Chỉ là, công tắc bảo hộ trong góc không gian Dị năng vẫn không thể lấy ra được.

Có lẽ, nó vốn dĩ không thuộc về tận thế này.

Có lẽ, thời cơ xuất hiện của nó vẫn chưa đến.

Trước khi tuyết mùa Đông ập tới, cô bạn thân đã tự mình lái xe về phía Bắc, chuyển giao những tài liệu gốc liên quan đến vắc-xin cho Viện Nghiên c/ứu Khoa học Kha Thái - cơ quan duy nhất được Nhà nước quản lý sau tận thế.

Tên ký: Chu Nguyệt

Dưới tận thế, chúng tôi phải gánh chịu cùng một loại khổ đ/au. Không thể thoát khỏi tai ương, cũng không thể chỉ lo cho riêng mình. Nhưng hy vọng sẽ mãi trường tồn.

“Ngọn lửa đầu tiên sẽ không bao giờ tắt.”

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ tận thế khác cũng hài không kém mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: DỊ NĂNG CỦA TÔI TRONG THỜI MẠT THẾ

Tác giả: Biệt Cảo Tiếu Liễu

Ngày tận thế, ai nấy đều thức tỉnh Dị năng. Có kẻ kh/ống ch/ế được nước, có người lại phun ra lửa. Còn Dị năng của tôi lại là - tước đoạt Dị năng của Trương Cường.

Đúng vậy, tôi chỉ có thể tước đoạt Dị năng của những kẻ mang cái tên Trương Cường.

Ba năm trôi qua, tôi chẳng những chưa gặp được một Trương Cường nào, mà còn vì Dị năng phế vật này mà bị người ta đ.á.n.h đ/ập, chèn ép, ứ/c hi*p.

Sau này, khi đang nhặt rác trong khu ổ chuột, tôi bất ngờ gặp lại cô bạn thân đang ăn xin.

Chúng tôi ôm nhau khóc nức nở.

Cô bạn than khóc t.h.ả.m thiết: "Tại sao Dị năng của người khác lại ngầu lòi đến thế, còn của mình chỉ có thể đổi tên người khác thành Trương Cường!"

Tôi c.h.ế.t lặng: "Cậu.. cậu vừa nói gì?"

1.

Kể từ khi tận thế bắt đầu, tôi sống bằng nghề nhặt rác ở khu ổ chuột. Ngày nào cũng chịu cảnh mưa gió dãi dầu, đói no thất thường, lại còn bị cư/ớp gi/ật liên miên.

Nhìn gã đàn ông mặt nhọn mồm khỉ cư/ớp đi miếng bánh mì vừa nhặt được, hai chân tôi như bị đổ chì, không thể động đậy.

Đó là Dị năng của hắn ta.

Gã đàn ông đ/á tôi ngã lăn quay, cười ha hả: "Cái thời buổi này mà vẫn còn cái loại phế vật chưa thức tỉnh Dị năng sao! Mày sống đến giờ bằng cách nào vậy?"

Lời định phản bác đã đến cửa miệng, tôi lại nuốt ngược vào trong. Lập tức lồm cồm bò dậy, nở nụ cười xu nịnh: "Dị năng của đại ca thật sự quá lợi hại, phải xưng hô với đại ca thế nào ạ? Sau này tôi mà tìm được đồ tốt nhất định sẽ để dành cho đại ca."

"Coi như mày thức thời, sau này có đồ tốt thì mang đến phía sau tiệm th/uốc. Nghe cho rõ đây, ông đây tên là Trương, Cường..."

Mắt tôi trợn tròn.

"... Cường."

Trương Cường Cường...

Sau khi tên sát nhân trời đ.á.n.h Trương Cường Cường đi khỏi, tôi không kìm được nước mắt.

Sau ngày tận thế, động thực vật biến dị, loài người sống sót đều đã thức tỉnh Dị năng. Từ đó, thứ bậc xã hội bắt đầu được sắp xếp lại dựa trên sức mạnh Dị năng.

Có những Dị năng nghịch thiên như điều khiển nước, tạo lửa; cũng có những Dị năng bình thường như sao chép, di chuyển đồ vật từ xa. Còn Dị năng của tôi lại là - tước đoạt Dị năng của Trương Cường.

Đúng vậy, tôi chỉ có thể tước đoạt Dị năng của những kẻ mang cái tên Trương Cường.

Ba năm đã trôi qua, tôi lại không hề gặp được một Trương Cường nào. Vừa nãy là lần tôi tiến gần đến thành công nhất, nhưng cái quái q/uỷ gì mà lại là Trương Cường Cường cơ chứ!

Cái Dị năng phế thải này của tôi thì có ích lợi gì giữa ngày tận thế chứ!

Trước tận thế, ít ra tôi còn là một nhân viên văn phòng ở thành phố lớn, giờ thì ai cũng có thể đạp lên đầu tôi. Không biết tôi còn có thể sống sót bao lâu trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này nữa.

Tôi vừa c.h.ử.i thề vừa chuẩn bị quay về cái trạm rác bốn bề lộng gió kia. Vừa ra khỏi hẻm, tôi thấy túi đồ của ai đó bị rá/ch một lỗ, làm rơi ra một gói bánh quy nén.

Mắt tôi sáng rực, lao tới. Vừa chạm vào gói bánh, đột nhiên có người xông đến, tóm lấy đầu còn lại.

Cả hai chúng tôi đều không chịu buông tay.

Đối phương bỗng nhiên gào lên một tiếng: "Cô làm ơn làm phúc đi! Tôi đã nhịn đói năm ngày rồi, tôi sắp c.h.ế.t đói rồi!"

Giọng nói này...

Tôi nhìn kỹ, người trước mặt tóc tai bù xù, mặt mày vàng vọt, g/ầy trơ xươ/ng, toàn thân bốc mùi hôi thối này chẳng phải là cô bạn thân Anna đã mất liên lạc bấy lâu nay sao?

"Anna!"

Cô ấy nhìn tôi, cũng trợn tròn mắt: "Trần Kiều!"

Hai đứa lập tức ôm nhau khóc nức nở.

"Cậu đi đâu vậy? Mình tìm khắp nơi mà không có tin tức gì của Cậu!"

"Mình bị một đám người bắt đi làm vật thí nghiệm, họ chê Dị năng của mình vô dụng nên mới vứt mình ra." Anna vừa ăn bánh quy nén vừa kể lại những chuyện đã xảy ra trong mấy năm nay.

Thì ra, không lâu sau khi tận thế bắt đầu, đã có các tổ chức nghiên c/ứu Dị năng, b/ắt c/óc một số người ngẫu nhiên. Nhưng Dị năng của Anna quá phế, họ thấy chẳng có giá trị nghiên c/ứu gì nên mới thả cô ấy đi.

Chuyện này tôi không tin lắm. Dù phế thì có phế bằng tôi không?

Tôi sống lay lắt đến giờ còn chưa từng thấy ai phế hơn mình.

Tôi chân thành an ủi: "Đừng nói thế, Dị năng của cậu dù phế cũng không thể phế hơn mình được."

Cô ấy quả quyết phản bác: "Chuyện này không thể nào!"

"Cậu tin mình đi."

"Không, mình mới là đồ phế vật thực sự!"

Hai đứa tôi vẫn đang tranh cãi xem ai phế nhất, một đứa trẻ bên đường bỗng nhiên bay ngang qua.

Đúng vậy, đó là Dị năng bay lượn của nó.

Anna hoàn toàn sụp đổ, cô ấy vừa khóc thút thít, vừa nước mũi nước mắt giàn giụa, vụn bánh quy trong miệng b.ắ.n tung tóe: "Tại sao chứ? Tại sao Dị năng của người khác lại ngầu lòi đến thế, còn của mình chỉ có thể đổi tên người khác thành Trương Cường chứ?"

Bàn tay tôi đang vỗ lưng cô ấy bỗng khựng lại. Toàn thân tôi đứng đơ ra: "Cậu... cậu vừa nói gì!"

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:38
0
14/04/2026 15:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu