Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tạ Cảnh Hoài tỉnh lại vào buổi chiều.
Mùi pheromone omega đã được lọc chỉ còn nhàn nhạt trong phòng. Không có dấu hiệu tiếp xúc hay đá/nh dấu, nhưng bản năng trong cơ thể anh vẫn nhận ra đó là mùi của người khác.
Anh mở mắt, lập tức nhìn quanh.
Người đầu tiên anh thấy là Tống Nghiên. Cậu ta ngồi ở chiếc ghế xa giường nhất, trên cổ vẫn đeo vòng kiểm soát pheromone, sắc mặt mệt mỏi.
Tạ Cảnh Hoài kéo kim truyền ở tay.
“Lâm Dư đâu?”
Tống Nghiên đứng dậy. “Anh đừng cử động. Tuyến thể vừa được kh//âu, th/uốc an thần chưa hết tác dụng.”
“Tôi hỏi em ấy đâu.”
“Cậu ấy rời b/ệnh viện lúc sáng.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn quanh. Điện thoại không ở đầu giường.
“Đưa điện thoại cho tôi.”
Tạ phu nhân bước vào. “Cảnh Hoài, bác sĩ nói con phải nằm viện ít nhất hai tuần.”
“Điện thoại.”
“Con vừa tỉnh—”
“Con muốn nghe Lâm Dư nói.”
Bà im lặng vài giây rồi lấy điện thoại từ ngăn kéo. Tạ Cảnh Hoài mở máy, lập tức nhìn thấy tin nhắn thoại của cậu.
Giọng Lâm Dư vang lên giữa căn phòng yên tĩnh.
“Cảnh Hoài, em chỉ rời đi vài ngày… Em không chia tay, càng không bỏ anh.”
Tạ Cảnh Hoài nghe hết một lần, sau đó nghe lại.
Sắc mặt căng cứng của anh dịu đi trong chốc lát, nhưng ngay sau đó lại lạnh xuống.
“Em ấy đi đâu?”
Tạ phu nhân đáp: “Nó nói sẽ ở chỗ bạn.”
“Bạn nào?”
“Không nói.”
Tạ Cảnh Hoài gọi cho Lâm Dư.
Điện thoại tắt máy.
Anh gọi lần nữa, vẫn không thể kết nối.
Một dự cảm bất an dâng lên quá nhanh. Tạ Cảnh Hoài mở ứng dụng định vị dùng chung. Vị trí cuối cùng của Lâm Dư dừng ở cầu vượt phía đông, vào lúc sáu giờ bốn mươi hai phút sáng.
Chấm đỏ bất động giữa bản đồ.
Anh gọi cho trợ lý.
Đầu bên kia bắt máy gần như ngay lập tức, nhưng không lên tiếng trước.
“Tìm Lâm Dư.”
Trợ lý im lặng.
Tạ Cảnh Hoài siết điện thoại. “Nói.”
“Tạ tổng, sáng nay ở cầu vượt phía đông có một vụ t/ai n/ạn liên hoàn. Chiếc taxi của Lâm tiên sinh nằm trong số những xe bị đ/âm.”
Mạch m/áu bên thái dương anh gi/ật mạnh.
“Em ấy ở b/ệnh viện nào?”
“B/ệnh viện Nhân Hòa. Họ đã gọi nhiều lần đến số của anh nhưng điện thoại bị giữ.”
“Tình trạng?”
Đầu dây bên kia không trả lời ngay.
Tạ Cảnh Hoài đứng dậy. Chân vừa chạm đất, cơn đ/au từ sau gáy đã x/é thẳng lên đỉnh đầu, nhưng anh không dừng lại.
“Tôi hỏi em ấy thế nào.”
“B/ệnh viện vừa thông báo… không c/ứu được.”
Chiếc điện thoại rơi xuống sàn.
Trong vài giây, căn phòng không có bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng máy theo dõi.
Tạ Cảnh Hoài cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Sáng nay, đôi tay ấy còn nắm lấy Lâm Dư. Cậu đã bảo anh không được ngủ. Cậu nói sẽ chờ anh tỉnh lại.
Anh đã tỉnh.
Nhưng cậu không còn nữa.
“Tôi phải đến b/ệnh viện.”
Bác sĩ vội ngăn anh. “Tạ tiên sinh, anh chưa thể rời khỏi đây.”
“Tôi phải gặp em ấy.”
“Tuyến thể của anh có thể rá/ch lại bất cứ lúc nào.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn ông. “Vậy để nó rá/ch.”
Anh bước về phía cửa. Chỉ đi được ba bước, m/áu đã trào ra từ mũi, tầm nhìn tối sầm. Trước khi ngã xuống, anh vẫn gọi tên Lâm Dư.
*
Khi tỉnh lại lần thứ hai, hai cổ tay Tạ Cảnh Hoài đã bị cố định trên giường.
Tuyến thể sau gáy đ/au dữ dội. Anh nhìn trần nhà trắng toát, không nói một lời.
Tạ phu nhân ngồi bên giường. Chỉ qua một đêm, gương mặt bà dường như già đi rất nhiều.
“Cảnh Hoài.”
Anh không đáp.
“Con phải sống.”
Vẫn không có phản ứng.
“Lâm Dư cũng sẽ không muốn nhìn con như vậy.”
Tạ Cảnh Hoài chậm rãi quay đầu. Ánh mắt anh khiến bà không thể nói tiếp.
“Bà không có tư cách nhắc tên em ấy.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi mẹ mình là “bà”. Không gi/ận dữ, không gào thét, nhưng khoảng cách trong một chữ ấy lạnh đến mức khiến Tạ phu nhân tái mặt.
“Tôi đã hứa sẽ nói rõ với nó.” Bà nghẹn giọng. “Tôi không nghĩ nó sẽ xảy ra chuyện.”
“Bà giữ điện thoại của tôi.”
“Bác sĩ yêu cầu—”
“Nếu điện thoại ở chỗ tôi, b/ệnh viện đã liên lạc được sớm hơn.”
“Dù sớm hơn cũng không thể…”
Bà không nói hết.
Không thể c/ứu Lâm Dư.
Nhưng Tạ Cảnh Hoài không cần nghe câu đó.
“Tháo dây.”
“Bác sĩ nói con có xu hướng tự làm hại mình.”
“Tôi chỉ muốn đi gặp em ấy.”
“Th* th/ể đã được chuyển đến nhà tang lễ.”
Tạ Cảnh Hoài nhắm mắt. Một giọt nước trượt xuống thái dương, biến mất trong tóc.
Tạ phu nhân chưa từng thấy con trai khóc từ năm anh sáu tuổi.
Bà ngồi rất lâu mới lấy hết can đảm nói tiếp: “Còn một chuyện. B/ệnh viện phát hiện Lâm Dư mang th/ai khoảng sáu tuần.”
Tạ Cảnh Hoài mở mắt.
“Bà nói gì?”
“Cậu ấy đã làm xét nghiệm ba ngày trước. Khi cấp c/ứu, bác sĩ sản khoa phát hiện phôi th/ai vẫn còn tín hiệu sống. Trung tâm y học sinh sản đang thử chuyển phôi sang buồng th/ai nhân tạo.”
Trong thế giới này, công nghệ buồng th/ai nhân tạo đã được sử dụng cho những trường hợp th/ai phụ t/ử vo/ng hoặc không thể tiếp tục mang th/ai. Nhưng ở tuần thứ sáu, việc tách và nuôi phôi gần như chưa từng thành công. Ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ, tỷ lệ sống cực thấp.
“Con của tôi?”
“Xét nghiệm di truyền sơ bộ x/ác nhận như vậy.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bà, dường như không hiểu từng chữ.
“Hiện tại thế nào?”
“Tín hiệu sinh học còn yếu. Tỷ lệ sống chưa đến ba mươi phần trăm. B/ệnh viện cần chữ ký của cha ruột để tiếp tục liệu trình.”
Anh nhắm mắt. Khi mở ra lần nữa, sự tuyệt vọng đã bị ép xuống đáy.
“Tháo dây.”
“Cảnh Hoài…”
“Tôi sẽ không ch*t.” Giọng anh khàn đặc. “Ít nhất trước khi đứa trẻ được sinh ra, tôi sẽ không ch*t.”
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook