Cụ cố giúp tôi thi đại học

Cụ cố giúp tôi thi đại học

Chương 7

03/07/2026 15:30

Cụ còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay g/ầy guộc đột nhiên thò ra từ trong bóng tối, túm ch/ặt lấy mắt cá chân cụ.

Một tiểu q/uỷ toàn thân đen kịt, nhe hàm răng trắng ởn, nghiêng đầu nhìn chúng tôi mà cười quái dị.

Cụ cố gi/ật b/ắn mình.

"Cái thứ bẩn thỉu này, còn dám xông vào giấc mơ hại người à? Xem bà già này cho mày một tẩu th/uốc!"

Vừa dứt lời, cụ cố vung mạnh chiếc tẩu th/uốc, nện thẳng vào đầu tiểu q/uỷ.

Tiểu q/uỷ đ/au đớn, gào lên rồi như phát đi/ên lao thẳng về phía cụ cố.

Tôi định xông lên giúp, nhưng còn chưa kịp đến gần thì màn đêm xung quanh bỗng như bị ai đó x/é toạc.

Tôi gi/ật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Ngựk nặng như bị một tảng đ/á khổng lồ đ/è lên.

Cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.

"Phụt!"

Một ngụm m/áu đen phun thẳng lên tấm chăn.

Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn thì cửa phòng ngủ đã bị đẩy mở. Ánh đèn huỳnh quang chói lòa khiến mắt tôi đ/au nhức.

Bố mẹ tôi cùng Trần Nguyệt bước vào.

"Hiểu Hiểu, con không sao chứ? Có phải gặp á/c mộng không? Nãy giờ bố mẹ cứ nghe con hét mãi."

Tôi không trả lời, chỉ căng thẳng nhìn Trần Nguyệt.

"Cậu... sao lại đến nhà tớ?"

Nửa đêm Trần Nguyệt xuất hiện ở nhà tôi, ngay sau đó trong mơ tiểu q/uỷ đã tập kích cụ cố.

Chuyện này chắc chắn có vấn đề.

Trần Nguyệt tỏ vẻ lo lắng, ngồi xuống mép giường.

"Là chú với cô gọi cho tớ, hỏi dạo này cậu ở trường có phải áp lực quá không. Tớ cũng thấy mấy hôm nay cậu hơi lạ, nên muốn qua đây tâm sự với cậu."

Trước đây tôi và Trần Nguyệt rất thân.

Khu nhà của cô ta cách nhà tôi không xa, hai đứa thường xuyên sang nhà nhau chơi.

Mồ hôi lạnh túa đầy trán, tôi chỉ cảnh giác nhìn chằm chằm cô ta.

Trần Nguyệt vẫn tự nhiên nói tiếp:

"Tớ thấy vừa rồi hình như cậu bị m/a ám trong mơ, cứ gọi 'cụ cố' mãi. Mấy hôm nay có phải người đã khuất về báo mộng cho cậu không? Nghe nói chuyện này rất không tốt với người sống, còn ảnh hưởng đến cả kỳ thi đại học nữa."

Bố mẹ tôi nghe vậy lập tức gật đầu.

"Đúng thế! Mấy hôm nay Hiểu Hiểu cứ thắp hương cho cụ cố. Mẹ đã thấy lạ rồi. Chắc chắn là cụ cố cứ vào mơ quấn lấy con bé."

Trần Nguyệt liếc rất nhanh về phía cổ tôi, bỗng hét lên:

"Cổ cậu bị sao thế? Hình như có vết ngón tay kìa!"

Tôi kéo cổ áo xuống.

Quả nhiên bên cổ có mấy vết hằn ngón tay đen tím.

Nhưng đó rõ ràng là do tiểu q/uỷ trong mơ bóp.

Trần Nguyệt lại ra vẻ thần thần bí bí nói với bố mẹ tôi:

"Chắc là lúc còn sống cụ cố thương Hiểu Hiểu quá nên ngày nào cũng về báo mộng. Nhưng người sống làm sao chịu nổi việc hao tổn tinh thần như vậy. Chú, cô... hay là hai người đ/ốt ít hương, khấn cụ cố đừng về tìm Hiểu Hiểu nữa."

Danh sách chương

5 chương
03/07/2026 15:34
0
03/07/2026 15:32
0
03/07/2026 15:30
0
03/07/2026 15:29
0
03/07/2026 15:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu