Lang Vương Sủng Ái

Lang Vương Sủng Ái

Chương 14

23/02/2025 00:42

Từ khi hóa thân giả dạng thành sói, ta sống như thần tiên.

Trừ Xích Diệm, cả bầy sói đều ra sức nịnh hót. Chúng thừa lúc hắn vắng mặt, định hóa nguyên hình thè lưỡi li/ếm ta bị ta đẩy phắt ra. Chúng nằm ngửa bụng cho ta vuốt ve, tay ta xoa nhè nhẹ, ừm... xúc cảm tuyệt vãi trời ơi.

Xuân về, con mồi không thiếu, ta chẳng lo đói. Nhưng đôi khi, ta nhớ thế giới loài người.

Ngày trước, khi còn là người, ta từng là nghiên c/ứu viên. Chuyên ngành thực vật, nhưng mê say nghiên c/ứu sói tộc. Dù cả thế gian bảo "sói tộc không tồn tại", ta vẫn một mình xông vào rừng.

Chưa kịp tới rừng sâu, suýt bị lũ cuốn, ta nghe tiếng ai vọng tới.

Hắn hứa đưa ta đến sói tộc. Ta đồng ý.

Nhưng rừng thiêng đâu chỉ có sói. Muông thú hoang dã khiến ta thành mắt xích yếu nhất trong chuỗi thức ăn. Sắp ch*t đói tới nơi thì ta may mắn được hồ tộc c/ứu.

Hóa ra hồ tộc cũng biến hình như sói.

Biết bí mật của họ, ta không những không bị diệt khẩu, mà còn sống đến khi lão tộc trưởng qu/a đ/ời.

Trước lúc mất, lão bảo ta gia nhập sói tộc, loài mà ta hằng khao khát nghiên c/ứu.

Mọi chuyện sau đó vượt xa dự tính.

Giọng nói năm xưa ấy chẳng bao giờ hiện lại. Một mình ta không thể thoát khu rừng ngàn dặm. Nếu là ta ngày trước, gặp sói tộc xong hẳn đã về viết sách, nhưng thế sẽ khiến họ gánh họa.

Giờ ta chẳng màng nghiên c/ứu. Xích Diệm bình an là trên hết.

Cũng chẳng cần giọng nói kia, tự ta có thể ra khỏi rừng.

À, ta không còn tên Thập Cửu nữa. Ta là Kỳ Nhiên.

Ta cùng Xích Diệm ước định: Cứ sau một khoảng thời gian nhất định thì chúng ta sẽ lại tham quan thế giới loài người. Xích Diệm là sói, thể chất hơn hẳn ta, gặp thú dữ chẳng cần chạy. Có hắn hộ tống, mỏi chân còn được cõng, chưa đầy tháng đã về tới nơi.

Dù Xích Diệm đã thành thạo nhóm lửa nướng th!t, ki/ếm được cả ớt, nhưng đồ ăn vẫn không bằng "công nghệ hóa chất" của nhân loại.

Ta m/ua trà sữa, lẩu cay... toàn thứ trước kia chê bai, ăn suốt cả tuần. Xích Diệm không thích đồ chế biến sẵn, nhưng ta cứ thích ép hắn ăn.

Như lúc này, ta chia cho hắn cái đùi gà rán. Xích Diệm nhíu mày: "Ta không ăn."

"Ăn đi!" Ta đưa tận miệng.

Bị ta thúc giục, hắn nếm một miếng. Sói tộc gh/ét mùi gia vị, chỉ thích th!t tươi. Ta đành bỏ cuộc.

Ra ngoài đã lâu, bầy sói không thể không có vương. Chúng ta thu xếp lên đường.

Ta mang nhiều thức ăn về cho bầy sói, hi vọng chiếm được cái dạ dày chúng.

Đi ngang chỗ Tiểu Cửu xin ăn, ta vòng qua thăm.

Bên đường, thấy Tiểu Cửu đang vẫy đuôi nịnh nọt.

Xích Diệm kinh ngạc, kh/inh bỉ: "Hắn thật sự làm nh/ục mặt mũi sói tộc ta."

Nhưng thấy ta chạy tới, hắn lặng lẽ theo sau.

Tiểu Cửu thấy hai ta, đầu tiên mừng rỡ, sau cảnh giác. Nghi Xích Diệm nhớ th/ù cũ sẽ tới trừ khử.

Đến khi nhận ra chúng ta thật sự vô hại vì còn mang bánh trứng tặng hắn.

Tiểu Cửu từ chối, kiêu ngạo: "Giờ ta thích gà rán hơn."

Vừa hay có chiếc Mercedes chạy qua, chủ xe vứt xuống con gà quay. Tiểu Cửu vẫy đuôi cuồ/ng nhiệt.

Xích Diệm chế nhạo: "Ngươi đá/nh mất bản tính sói rồi."

Tiểu Cửu đã ly khai bầy đàn, gan lớn cãi lại: "Ngươi không biết đồ này ngon thế nào đâu, ở đó mà gh/en!"

Tiểu Cửu không ăn bánh trứng. Để báo đáp lần trước hắn giúp ta, Xích Diệm săn con nai tặng.

Tiểu Cửu nhăn mặt: "Th!t sống thế này ăn sao nổi?"

Xích Diệm lắc đầu tiếc nuối: "Hắn không còn là sói nữa, trở thành chó rồi."

Trên đường về, thấy ta ngẩn ngơ, Xích Diệm nắm tay ta: "Về sau ta thoái vị, theo ngươi sang nhân gian."

Phó tướng bầy sói đã dần đủ lông cánh, có thể đ/ộc lập cai quản được.

Ta trầm ngâm: "Để ta suy nghĩ thêm."

Hỏi Xích Diệm: "Mùa sinh sản là mỗi độ xuân về phải không?"

Hắn gật đầu.

Ta bước lên trước, nói: "Vậy sang xuân năm sau hãy về. Ta không muốn cả bầy xem trực tiếp cảnh nóng của chúng ta."

HẾT!

Danh sách chương

3 chương
23/02/2025 00:42
0
23/02/2025 00:34
0
23/02/2025 00:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

13 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

15 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

20 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

26 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

30 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

32 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

37 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

54 phút
Bình luận
Báo chương xấu