Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Ma Gõ Cửa
- Chương 7
Chú tôi chia nhà, lấy hết nhà chính cùng nhà bếp và nhà vệ sinh.
Ông nội, bà nội và tôi bị đuổi ra ở gian phòng phía Tây. Nấu ăn thì dựng bếp lộ thiên trong sân, còn muốn đi vệ sinh thì đào hố phía sau nhà làm nhà xí.
Tôi đã nhiều lần yêu cầu bà nội đuổi vợ chú tôi đi.
Cô ta là tà khí.
Những lúc ông bà nội không có nhà, hễ chú tôi sang phía Tây là cô ta lập tức đi theo.
Nhưng cô ta không vào được, chỉ đứng ngoài nhìn chằm chằm.
Gian phòng phía Tây có bậc cửa rất cao, do chính tay bà nội làm. Hồi trẻ bà đã theo ông Cả học được nghề này.
Mỗi lần chú tôi định nói chuyện với tôi, Chu Nguyên lại lấy giọng kỳ quặc gọi chú đi.
Bà nội nghe tôi nói liền lắc đầu. Bà lẩm bẩm nhỏ rằng chưa đến lúc.
Ông nội cũng không đi đ/á/nh bài nữa, tiền của ông đã bị chú tôi lấy hết.
Không một xu dính túi, khác nào chó nhà có tang. Ông chỉ còn biết trút gi/ận lên tôi và bà nội.
Chưa đầy năm ngày sau khi chia nhà, chú tôi lăn ra ốm. Ốm nặng đến mức không xuống được giường, gương mặt hốc hác, đôi mắt lồi hẳn ra, thở hổ/n h/ển từng hồi.
Ông nội lập tức mời thầy lang trong làng tới.
Vừa bước vào nhà, ông thầy đã lắc đầu lia lịa với ông nội: "Bác ơi, thằng Xoan này không phải ốm đâu, nó bị hút tinh khí rồi".
Một khi đã bị hút khô tinh khí, người ta không sống được mấy ngày nữa.
Ông nội mặt mày ủ dột, không nói năng gì.
Khi tôi tiễn thầy lang ra cổng, ông thầy quay lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tôi cảm thấy gáy mình lạnh toát.
Định thần lại thì ông thầy đã đi xa cả trăm mét.
Chu Nguyên ôm con búp bê vải rá/ch rưới, vẫn như mọi khi cất lên bài đồng d/ao rùng rợn: "Bên đường có búp bê vải, búp bê vải, búp bê vải..."
Cô ta hôn hít ôm ấp con búp bê như đang dỗ đứa trẻ.
Ông nội bước tới trước mặt cô ta, "cộp" một tiếng quỳ sụp xuống đất.
"Nhà tôi chỉ còn mỗi đứa con trai này, cô làm ơn tha cho nó. Ngày xưa là nhà tôi có lỗi với cô, cô muốn trả th/ù thì cứ tìm tôi với vợ tôi, đừng hại con trai tôi."
Chu Nguyên quay sang tôi cười "khúc khích".
Ông nội vội nói thêm: "Cả Tiểu Hoa... cũng được".
Ngoài trời gió thổi ào ào, nhưng không che lấp nổi giọng ông nội.
Tôi biết ông nội thiên vị chú tôi, cũng biết ông không thích con gái. Nhưng tôi vẫn khao khát ông dành chút tình thương cho tôi. Chỉ một chút thôi, tôi không tham lam.
Nhưng nghe câu nói đó, trái tim tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Chu Nguyên cắn ngón tay, nghiêng đầu: "Ai cũng không tha."
"Hí hí hí..."
Trong tiếng cười leng keng như chuông gió, ông nội mất hết kiên nhẫn.
Ông vớ lấy con d/ao phay bên cạnh, ch/ém người phụ nữ thành mấy khúc.
Mùi m/áu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi.
Tôi h/oảng s/ợ định hét lên, nhưng ông nội ngoảnh lại trừng mắt nhìn tôi. Đôi mắt giống hệt chú tôi, với con ngươi trắng dã phía dưới.
Ông nội quẳng x/á/c cô ta vào chuồng lợn, đợi đến khi lũ lợn ăn sạch sẽ mới hả hê bỏ đi.
Ông bước những bước chân vui vẻ, tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu thôi...
Chương 9
Chương 15
Chương 19
Chương 10
Chương 16
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook