Phòng quan tài - Hệ liệt Người săn linh hồn

Phòng quan tài - Hệ liệt Người săn linh hồn

Chương 8

13/11/2023 17:52

Giống như ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, mà mấy phút sau, Tiểu Nhiễm cuối cùng cũng xuất hiện lần nữa.

“Tôi vừa ra ngoài một chuyến. Sao rồi, không ra được đúng không?”

Cô ta gửi.

Tôi tức muốn ói m/áu, lấy cái điện thoại khác gõ chữ ra ghi chú rồi giơ lên trước màn hình.

“Cô nói phải tìm được chủ m/ộ, sau đó thì sao?”

Tiểu Nhiễm: “Không được để chủ m/ộ đụng vào, không được ăn bất kỳ đồ gì mà chủ m/ộ đưa.”

Tôi gi/ật thót tim, quay mạnh đầu lại.

“Chị Phong...”

Ngô Lam đã cầm lấy cốc trà gừng nóng hổi kia.

Trong khoảnh khắc đối diện với tôi, giống như tâm linh tương thông, chị ấy cố ý buông tay, chiếc cốc theo đó rơi xuống.

Ngô Lam vốn dĩ cũng không muốn uống thật, lúc này tôi lại kêu cô ấy, vừa hay mượn cơ hội làm đổ cốc trà gừng kia.

“Xin lỗi, xin lỗi. Chị đi lấy giẻ lau nhà.”

Ngô Lam ngay lập tức đi lấy giẻ lau nhà ở góc tường.

Tần Tiếu quay lưng về phía tôi nên tôi không thể nhìn rõ được vẻ mặt của cô ấy.

Trên điện thoại, Tiểu Nhiễm vẫn đang tiếp tục gửi bình luận.

“Thế nhưng những điều này chỉ đem lại hiệu quả tạm thời, năng lượng của chủ m/ộ càng lúc càng mạnh vào đêm khuya, tốt nhất là cô nên trốn kỹ đừng để chủ m/ộ tìm được.”

Tôi thật sự muốn ngất quách đi cho xong.

Ký túc xá của sinh viên nữ cũng chẳng phải nơi lớn gì cả, một người sống sờ sờ lớn như tôi thế này thì có thể trốn đi đâu được?

Tôi đang chuẩn bị gõ chữ vào ghi chú, bình luận của Tiểu Nhiễm lại lần nữa xuất hiện trên màn hình.

Một hàng chữ đỏ như m/áu vô cùng bắt mắt.

“Đợi đã, nhìn giày của người bạn cùng phòng mới quay về của cô đi.”

Người bạn cùng phòng mới quay về? Người cô ta nói là chị Phong sao?

Tôi quay đầu lại nhìn, di chuyển ánh mắt xuống dưới.

Ngô Lam đang cầm giẻ lau nhà, khom lưng lau sàn, cảm nhận được ánh mắt của tôi, chị ấy lặng lẽ nhìn tôi, là ánh mắt an ủi quen thuộc, bảo tôi đừng có sợ.

Nhưng cả người tôi giống như bị tạt một thùng nước lạnh, từ đầu đến chân đều lạnh lẽo vô cùng.

Ngô Lam đi một đôi giày vải, vải giày và dây giày đều là màu trắng.

Quan trọng nhất là đôi giày đó khô cong.

Ngoài trời mưa tầm tã, chị ấy đi về từ phòng tự học, sao giày lại khô được.

Chị ấy đã lừa tôi.

Chị ấy vốn dĩ không phải từ bên ngoài quay về.

Danh sách chương

5 chương
14/11/2023 09:56
0
14/11/2023 09:53
0
13/11/2023 17:52
0
13/11/2023 16:59
0
13/11/2023 17:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Con trai lấy tiền thưởng năm cho bố đi tìm tình nhân, tôi không làm nữa

Chương 3

2 phút

Sau khi bị trói buộc với hệ thống khiến cả nhà cùng mất mặt, chuyện ngoại tình của chồng và cô em kết nghĩa không thể che giấu được nữa (Toàn văn hoàn)

Chương 3

2 phút

Ngày em gái ước nguyện, cha mẹ lặng thinh (Toàn văn)

Chương 3

3 phút

Mẹ chồng gây sự, chồng ba phải, tôi vứt đơn ly hôn, nhà chồng sợ hãi cuốn gói trong đêm

Chương 3

4 phút

Công ty đi du lịch không có tôi, nhưng vẫn trừ thẳng 6800 tệ tiền chia đầu người vào lương: Diễn biến tiếp theo

Chương 3

8 phút

Đồng lòng cùng bạn thân: Rũ bỏ hai gã cặn bã nhà họ Phó (Hậu truyện hoàn)

Chương 3

8 phút

Thủ khoa bị đánh tráo: Sau khi con ông cháu cha bị đuổi học, vị trí đó lại thuộc về tôi (Hậu truyện đầy đủ)

Chương 3

9 phút

Hàng xóm nghiện trộm đồ, tôi đổi địa chỉ nhưng cô ta vẫn ký nhận năm thùng sinh vật sống (Toàn văn)

Chương 3

11 phút
Bình luận
Báo chương xấu