Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiểu Mộng đang ngồi trên giường, hai tay siết c.h.ặ.t lấy bụng, mặt không còn giọt m.á.u. Cô ấy nghiến răng r/un r/ẩy: "Có kẻ muốn hại Tư Tư và Niệm Niệm!"
Tôi lao tới ôm lấy cô ấy: "Tiểu Mộng, không sao đâu, là ảo giác thôi..."
"Không phải ảo giác!" Cô ấy hét lên, đẩy tôi ra với một sức mạnh kinh người. Cô ấy chỉ vào bụng mình, ánh mắt k/inh h/oàng: "Anh nhìn xem... bụng em... đang động đậy..."
Tôi nhìn theo. Lớp váy ngủ mỏng manh đang nhấp nhô. Bên trái trồi lên một khối, bên phải cũng trồi lên một khối, như thể có hai thứ gì đó đang quật lộn bên trong. Đáng sợ hơn, những khối lồi ấy dần hình thành... hình dạng bàn tay. Dấu ấn của những bàn tay nhỏ xíu hằn rõ qua lớp da bụng.
"A—!" Tôi gi/ật mình tỉnh giấc, phát hiện mình ngủ quên trong bồn tắm. Tôi thở hổ/n h/ển, lau mặt rồi quấn vội khăn tắm đẩy cửa bước ra.
Căn phòng tối thui, Tiểu Mộng đã tắt hết đèn, kể cả đèn ngủ.
"Tiểu Mộng?" Tôi đi về phía giường. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khe rèm, tôi thấy Tiểu Mộng đang nằm nghiêng quay lưng về phía mình, chăn trùm kín mít, bất động như đang ngủ rất say.
Tôi thở phào, leo lên giường từ phía bên kia. Nhưng Tiểu Mộng vẫn không có phản ứng, ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy. Một nỗi bất an không tên bóp nghẹt lấy tim tôi. Tôi r/un r/ẩy bật đèn đầu giường lên.
Dưới ánh đèn vàng vọt, tôi nhìn rõ khuôn mặt người nằm trên giường.
Đó không phải Tiểu Mộng. Đó là Khương Nghiên.
Không! Khương Nghiên c.h.ế.t rồi! Đây không phải sự thật! Là mơ, chắc chắn lại là mơ! Tôi cấu mạnh vào đùi mình, đ/au điếng, nhưng cảnh tượng trước mắt không hề biến mất!
Bất chợt, Khương Nghiên mở mắt. Cô ấy nở một nụ cười q/uỷ dị rồi lẳng lặng đi về phía phòng trẻ em. Từ bên trong vọng ra tiếng hát ru của cô ấy:
"Ngủ đi, ngủ đi... bé yêu của mẹ... Đôi tay mẹ nhẹ nhàng đưa nôi... Cả thế giới ấm áp dưới nôi này..."
Tôi bước theo vào phòng. Nhưng trong tay cô ấy nào có đứa trẻ nào, đó là một khối t.h.a.i nhi đã thành hình nhưng đã c.h.ế.t cứng!
Tôi muốn hét nhưng không ra hơi, muốn cử động nhưng tứ chi như đổ chì.
"Reng reng reng!" Chuông báo thức vang lên. Lần này, tôi mới thực sự tỉnh dậy.
5.
Kể từ sau t.h.ả.m kịch mười năm trước, tôi và Trần Huyền đã ngầm chọn cách c/ắt đ/ứt liên lạc. Theo lời bạn bè, hắn đã xuôi Nam vào Quảng Đông làm ăn liên quan đến phong thủy, xem thế tự.
Tôi suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định gọi vào số máy cũ của hắn. Đầu dây bên kia báo số không tồn tại. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đ.á.n.h liều lái xe tìm đến Q/uỷ Nhai theo trí nhớ.
Mười năm trôi qua, con phố này vẫn vẹn nguyên vẻ cũ kỹ, mùi nhang đèn giấy tiền trộn lẫn với mùi ẩm mốc của thời gian. Dù biết Trần Huyền đã dời đi từ lâu, tôi vẫn muốn đến đây cầu may. Cái bóng tôi thấy ở bệ/nh viện thực sự rất giống hắn.
Biển hiệu Thiên Cơ Các – Studio Trần Huyền nay đã không còn, thay vào đó là tấm bảng mới ghi: Dự trắc Chu Dịch/ Bát tự tinh đoạn/ Phong thủy điều lý.
Tôi hít một hơi sâu rồi bước vào. Bên trong ánh sáng lờ mờ, bày biện đủ loại pháp khí không tên, trên tường dán sơ đồ Bát Quái. Một cô gái trẻ mặc sườn xám đang ngồi sau chiếc bàn thấp, đọc sách dưới ánh đèn tuýp nhỏ. Thấy có động tĩnh, cô ta ngước mắt lên.
"Chào cô!" Tôi ướm lời.
Cô ta đặt cuốn sách xuống, đ.á.n.h mắt nhìn tôi một lượt rồi lộ vẻ kinh ngạc. Đột nhiên, cô ta cầm lấy mấy chiếc lá không rõ loại gì quất đen đét lên người tôi.
"Cô làm cái gì vậy?" Tôi hơi bực mình.
"Chậc chậc, đúng là làm ơn mắc oán! Đây là lá bưởi, dùng để tẩy uế đấy." Cô ta lắc đầu, "Nhìn ấn đường anh đen kịt, cung T.ử Tức lại hiện huyết quang, đại hung! Để tôi bấm quẻ xem nào... Ơ? Vợ anh đang mang th/ai, lại còn là sinh đôi nữa!"
"Sao cô biết?" Tôi chấn động đến mức há hốc mồm.
"Cái t.h.a.i q/uỷ này oán khí sâu nặng quá, không giống mới c.h.ế.t gần đây. Nó bám theo anh cũng lâu rồi, tính ra chắc cũng phải mười năm nhỉ?"
Nghe đến đây, tôi biết mình đã gặp đúng bậc cao nhân thực thụ!
"Đại sư, cô nói đúng hết rồi. Xin cô hãy c/ứu lấy vợ con tôi!" Tôi suýt nữa thì quỳ xuống lạy cô ấy.
"Đừng, đừng làm thế. Tôi họ Khương, anh cứ gọi là Tiểu Khương được rồi."
Họ Khương? Tim tôi thắt lại. Trùng hợp thế sao?
Nhưng nghĩ lại, thiên hạ thiếu gì người cùng họ, chắc chỉ là ngẫu nhiên thôi.
Cô ấy khựng lại một chút, nhìn tôi: "Chuyện này muốn giải quyết cũng đơn giản. Làm pháp sự trục xuất t.h.a.i q/uỷ này ra khỏi cơ thể mẹ, sau đó tiêu diệt nó, bắt nó h/ồn phi phách tán là xong."
"Đừng làm nó h/ồn phi phách tán!" Tôi vội ngăn lại. Dù sao Niệm Niệm cũng là con tôi, tôi không nỡ để con bé c.h.ế.t rồi còn phải chịu kiếp nạn này.
"Không làm hại nó thì cũng có cách." Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười ẩn ý, "Vậy thì thuận theo tự nhiên mà sinh t.h.a.i q/uỷ ra, sau đó làm lễ siêu độ."
Da đầu tôi tê rần: "Sinh ra? Liệu có làm hại đến người mẹ và t.h.a.i nhi còn lại không?"
"Tất nhiên phải làm hộ pháp trước đã. Hơn nữa t.h.a.i q/uỷ thường không tồn tại ở dạng thực thể." Khương đại sư giải thích, "Anh cứ tưởng tượng nó như một luồng khí vậy. Qua chuyện này, nó hoàn thành tâm nguyện, tiêu tán oán khí là có thể đầu t.h.a.i lần nữa."
"Chỉ có điều..."
"Điều gì cơ?" Tôi lo lắng hỏi.
"Giờ chỉ tiêu đầu t.h.a.i ngày càng ít, nó phải đi xếp hàng lại từ đầu, chẳng biết bao giờ mới đến lượt, nên cần phải bù đắp cho nó một chút."
Chương 12
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Bình luận
Bình luận Facebook